Bị Gió Mê Hoặc - Mèo Già Ăn Cỏ
Mèo Già Ăn Cỏ · Hoàn thành
Đăng nhập để đánh giá truyện này.
Fluoxetine Xuân Xuân 83 chương + 2 ngoại truyện Ngôn tình, hiện đại, đô thị tình duyên, trời trao lương duyên, ngành nghề tinh anh Ngay từ lần đầu gặp gỡ, họ đã nhận ra sự khác biệt của nhau. Họ trở thành những tín đồ trung thành nhất của đối phương. Anh yêu sự mâu thuẫn, bình tĩnh và tinh tế của cô. Cô yêu sự ngạo nghễ, tự tin và kiên định của anh. 1. Tập trung vào giới thời trang, tiểu thuyết ngọt ngào truyền cảm hứng (x) 2. Thiết lập: Đại ma vương người mẫu hàng đầu tính cách kiêu ngạo lạnh lùng x nhà thiết kế thời trang bên ngoài mềm mỏng bên trong cứng rắn. Không có nguyên mẫu. 3. Về mặt chuyên môn có thiết lập riêng, đừng nghiên cứu quá sâu, nhưng nếu có bug lớn xin hãy cho tôi biết trong phần bình luận! Đô thị tình duyên, trời trao lương duyên, con cưng của trời, truyện truyền cảm hứng, tâm lý xã hội Hàn Sóc, Từ Tâm Trời trao lương duyên, truyện ngọt, cuộc đời truyền cảm hứng Vượt qua nghịch cảnh, chạm đến vì sao Kiên trì theo đuổi con đường lý tưởng của chính mình Trước kia, cô luôn cảm thấy cuộc đời mình thiếu đi rất nhiều điều. Cô đã dốc hết tâm trí đi tìm, trên hành trình ấy bao lần vấp ngã, luôn có cảm giác đơn độc, không biết rốt cuộc mình có được gì. Về sau, những điều cô mong muốn đều đã có cả – năm tháng yên bình, hiện tại an ổn, người mình yêu đều bình an vô sự. “Chúc mừng năm mới.” Hàn Sóc cúi đầu hôn lên cổ cô, giọng anh vẫn còn chút ngái ngủ, khàn khàn hỏi: “Năm nay em có điều ước gì không?” Từ Tâm lắc đầu, ôm chặt lấy anh. Cô đã không còn điều ước nào để cầu nguyện nữa. Bởi vì những điều đó… đều đã trở thành hiện thực rồi. Nam chính từng có (nhiều) bạn gái cũ, về việc ổng bóc tem chưa thì các nàng thơ tự đọc và cảm nhận nhé, tác giả cũng không đề cập rõ ràng. truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Danh sách chương (85)
- 51Giờ đây là sân khấu của anh.
- 52Lời nói của dân độc thân thật chua chát.
- 53Từ Tâm thấy anh ăn phải một miệng son, cô thở hổn hển cười bất lực.
- 54Từ Tâm cuối cùng đã hiểu được ý đồ của Từ Châu Bình.
- 55Lời nói của Hàn Đông Tố khiến Từ Châu Bình gần như không biết phải đáp lại thế nào.
- 56Từ Tâm nghe xong liền khẽ nhếch môi, cố tình hỏi nhỏ: “Giận gì chứ?”
- 57“Tôi nuôi anh là để anh ăn không ngồi rồi à?”
- 58“Anh cứ ở lại đây, đừng bướng bỉnh.”
- 59Đôi má cô ửng hồng vì nụ hôn sâu đó, đôi mắt long lanh ngấn nước, như giận mà không phải giận.
- 60Lúc này đây, cô nói gì anh cũng chiều theo.
- 61Hàn Sóc bất mãn kẹp lấy eo cô, “Cứ để Trương Mông nói chuyện với cậu ta là được rồi.”
- 62Hứa Phong mỉm cười: “Dù sao cũng không phải ai cũng may mắn như vậy.”
- 63Giọng điệu khi mở miệng cũng lạnh lùng vô cùng: “Còn đau chỗ nào không?”
- 64Hàn Sóc ngước mắt lên, cười lạnh một tiếng: “Mệt, đã biết anh mệt sao còn không để anh bớt lo lắng?”
- 65Hứa Phong rụt cổ lại, mặt đầy vẻ lo sợ: “May mắn là hiện giờ tôi vẫn chưa có bạn gái.”
- 66Hàn Sóc vén đám người ra, một tay đón lấy cô từ tay Từ Liễu, bàn tay đưa lên trán cô thăm dò, sắc mặt anh lập tức
- 67Từ Tâm tựa sát vào anh, nghe vậy, cô bất chợt nói: “Chuyện này sao có thể giống nhau được chứ?”
- 68“Chúng ta cá cược đi.”
- 69Chân anh rất ấm áp, kẹp lấy bắp chân nhỏ của Từ Tâm, không hề nhúc nhích: “Thế này sẽ không lạnh nữa.”
- 70“Anh căng thẳng đến mức sắp nôn mất.”
- 71Hai người không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ ôm nhau chìm vào giấc ngủ, như hai vòng cung khớp chặt vào nhau.
- 72“Anh có lẽ, hiểu em còn rõ hơn em tưởng.”
- 73Ngoài sự tò mò và hứng thú, đôi khi Hàn Sóc còn tỏ ra vô cùng cẩn thận và dè dặt. Có lúc, Từ Tâm lại cảm thấy dá
- 74“Chạy cái gì thế?”
- 75“Bố ai? Cho em cơ hội nói lại lần nữa đấy.”
- 76Cô gái của anh, quả thật rất tài giỏi.
- 77Tối hôm đó, Hàn Sóc ôm cô và thì thầm bên tai: “Ngày dự sinh là khi nào?”
- 78Chu Cận ngồi ngay bên cạnh Hàn Sóc, anh ta nhìn Hàn Sóc đột nhiên đứng dậy, mặt tái xanh, khoác áo ngoài rồi bước ra.
- 79“Mới vừa sinh ra mà các người đã nhìn ra giống ai à? Đừng nói nhảm nữa.”
- 80Từ Tâm liếc anh một cái: “Anh ngồi xa ra một chút.”
- 81Chuyện bị lái sang hướng khác, Hàn Sóc hừ lạnh một tiếng: “Tay nhiếp ảnh đó chỉ hận không thể lột s@ch đồ anh r
- 82Từ Tâm: “… Em có phản đối đâu, anh không cần phải giải thích với em nhiều như vậy.”
- 83Kết thúc chính văn
- 84Ngoại truyện 1: Có một nửa chưa kể
- 85Ngoại truyện 2: Còn một nửa chưa kể (Hoàn toàn văn)