Hoa Đô Không Nóng Rực – Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu
Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu · Hoàn thành
Đăng nhập để đánh giá truyện này.
Ngôn tình, hiện đại, tình yêu công sở, sếp – nhân viên, hơi ngược, nhẹ nhàng, HE “Giả vờ cái gì hả Chu Minh Sơ? Anh coi thường tôi nhưng lại muốn ngủ với tôi, có phải rất khó chịu, thấy mình rất ngu không?” Chu Minh Sơ nhìn cô, chậm rãi nheo lại đôi mắt. “Nghe khó chịu lắm đúng không?” Văn Hòa hỏi, “Vậy tôi đổi cách nói khác nhé, thích một người mà anh coi thường, có phải rất khó chịu, thấy mình rất ngu không?” Cô dựng lên toàn bộ trạng thái đối kháng, nói những lời này không phải để chờ một câu trả lời, câu trả lời không quan trọng, quan trọng là có đâm trúng được Chu Minh Sơ hay không. Ngay khoảnh khắc này, cô đặc biệt ghét sự sắc bén của anh. Chu Minh Sơ nhìn cô một lúc, nhấc chân định bước vào trong, Văn Hòa lại chặn anh lại: “Chu Minh Sơ, anh thật ghê tởm.” Lần này, cô cũng học được ánh nhìn lạnh lẽo và soi xét như anh từng có. Đô thị, Tinh anh nghề nghiệp Văn Hòa, Chu Minh Sơ Chàng cao lớn và nàng cao ngạo. Luôn yêu chính mình. Huy chương đề cử VIP đặc biệt. Văn Hòa – cô gái từng là lễ tân nhỏ ở công ty cũ, muốn thử thách bản thân nên chuyển sang bộ phận kinh doanh, được điều đến phòng do Chu Minh Sơ phụ trách. Hai người vì công việc mà có thêm những tiếp xúc ngoài công việc, từ đó khởi duyên nảy tình. Trên con đường sự nghiệp đầy thử thách, nữ chính vừa ngây ngô vừa cứng cỏi, vấp ngã rồi lại đứng lên; trong tình cảm với nam chính, cô cũng liên tục tiến, lùi, thử thăm dò, rồi dần dần hòa hợp. Bức tranh nhân sinh chốn công sở, chuyện tình giữa người đàn ông và người phụ nữ giữa chốn bụi trần, cùng nhìn xem một tờ giấy trắng bị vạch xé làm sao tự gột rửa chính mình, mặt hồ từng bị dao kiếm chém qua làm sao trong sóng gió mà tự hồi sinh. Cũng là hành trình nhìn con người ta từ chống cự thân mật đến tự nhiên dựa gần, từ soi xét đến thấu hiểu. truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Danh sách chương (93)
- 1Chuyển bộ phận
- 2Làm sao thuyết phục Tổng giám đốc Chu
- 3Vì sao phải đi
- 4Vì sao phải đi
- 5“Cô định lái tới sáng mai sao?”
- 6Tán gái mà cũng tán đến Bộ phận Hai rồi
- 7Vào văn phòng anh ấy làm nũng khóc vài tiếng
- 8Cảm ơn Tổng giám đốc Chu chỉ điểm
- 9Lối rẽ sáng dần
- 10Cô có phải đang thấy rất tủi thân không
- 11Tôi đâu có dữ dằn đến vậy
- 12Uống rượu – Có thể dẫn cô theo
- 13Thương hương tiếc ngọc – Trên đời sao lại có người như vậy
- 14Kéo lấy cô – “Cô với Tổng giám đốc các cô…”
- 15Cậu sợ anh ta à? – Cô ở phòng nào?
- 16Lâng lâng – Cô trốn cái gì
- 17Cái eo này cái chân này – Yêu đương nơi công sở
- 18Buông tha cho cô – Chỉ có chút gan dạ đó thôi
- 19Bởi vì có anh ở đây – Nhẹ nhàng vỗ vỗ lên trán Văn Hòa
- 20Bật lửa – Người vừa nãy là bạn trai cô à?
- 21Đi đâu – Sẽ bị nhìn thấy
- 22Kẻ si tình – Ồn ào cảm xúc
- 23Đừng gọi cho tôi – Đừng chạm
- 24Phong độ – Nhưng cậu lại quan tâm đến vết thương ở chân của một nữ cấp dưới
- 25Nhìn anh không vừa mắt – Tôi là muốn theo đuổi cô, để cô làm bạn gái của tôi
- 26Thiếu yêu thương – Cô bận tâm cô ta là ai làm gì
- 27Tin nhắn – Anh nghĩ nó có ý gì?
- 28Cứ treo tôi đi – Tôi không nghĩ đến chuyện yêu đương
- 29Đào góc tường – Thương hoa tiếc ngọc
- 30Say khướt – Đã báo cảnh sát
- 31Có bệnh – Đột ngột cúi đầu hôn tới
- 32Anh xấu xa thật đấy – Cô ở bên tên bác sĩ đó rồi à?
- 33Cô đang trốn ai – Về phòng cô đi
- 34Đừng liên lạc với tôi – Cô sợ ai hiểu lầm
- 35Bỏ lỡ cậu – Ruột gan anh ta cũng phải hối hận xanh lét
- 36Chu Minh Sơ – Anh thật ghê tởm
- 37Kẻ điên – Cô không thiếu người thích mình
- 38Yêu đương rồi sao – Bạn trai à
- 39Không vui – Sẽ dán lên thôi
- 40Hay là chuyện chúng ta từng ngủ với nhau – Thật ra cô vẫn luôn rất để tâm
- 41Anh nổi giận cái gì – Anh không phải thích người ta sao
- 42Anh cũng chẳng phải – Thứ gì tốt
- 43Em sợ cá à – Bây giờ em ở đâu?
- 44Uống ít thôi – Một thẻ phòng
- 45Em có chứng sạch sẽ à? – Anh mà qua đây là em báo cảnh sát
- 46Lát nữa đợi anh – Đã có bạn gái rồi
- 47Cảm xúc – Hòa nhã
- 48Đi ra chỗ khác – Cứng đầu
- 49Nói nhăng nói cuội – Mua cho bạn gái các anh một bó hoa đi
- 50Đâm hình nhân – Dây dưa với cô