Buổi chiều hôm ấy, trời bỗng đổ mưa tầm tã không báo trước. Lan đang trên đường về nhà thì nhận được cuộc điện thoại khẩn cấp từ mẹ, giọng bà run rẩy báo tin cha cô phải nhập viện gấp vì một cơn đau tim bất ngờ. Tim cô như ngừng đập trong giây lát, rồi cô vội vã bắt taxi lao đến bệnh viện, mặc kệ cơn mưa đang trút xuống thành phố. Hành lang bệnh viện lạnh lẽo với mùi thuốc sát trùng, những ánh đèn trắng chiếu rọi lên khuôn mặt lo âu của mẹ cô đang ngồi chờ trước phòng cấp cứu. Lan nắm chặt tay mẹ, cả hai cùng cầu nguyện trong im lặng, chỉ có tiếng mưa rơi lộp độp bên ngoài cửa sổ là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ ấy. Cô nhớ lại những lần cha dạy cô đi xe đạp, những buổi tối cha kể chuyện cổ tích trước khi ngủ, và tự hỏi liệu mình đã dành đủ thời gian cho gia đình hay chưa giữa guồng quay công việc bận rộn.
Chương 2