Mùa mưa năm ấy kéo dài hơn mọi năm. Nước sông lên tới bậc thứ ba của bến, và những người buôn cá phải kê thúng lên hai hàng gạch mới ngồi được.
Hạ dọn hàng muộn. Cô đếm lại tiền trong hộp thiếc, xếp từng tờ theo mệnh giá như mẹ vẫn dạy, rồi cất vào túi áo trong. Thói quen ấy theo cô suốt bảy năm ở thành phố và không mất đi khi về đây.
Ngoài hiên có tiếng bước chân. Không phải bước của người đi mua, vì người mua thì bước nhanh và dừng hẳn. Bước này chậm, dừng rồi lại đi, như người đang cân nhắc có nên vào hay không.
Cô không quay lại. Trong bảy năm cô đã học được rằng có những việc chỉ cần đợi là tự nó xong.
Người ấy đứng ở cửa một lúc rồi mới nói, giọng khàn hơn trong trí nhớ của cô: hôm nay chợ đóng sớm à.
Hạ đáp là mưa quá, chẳng ai ra. Cô nghe giọng mình bình thường đến mức chính cô cũng ngạc nhiên.
Anh bước vào, kéo ghế nhựa ngồi xuống ở góc quen, cái góc mà bảy năm trước anh vẫn ngồi trong lúc đợi cô dọn hàng. Ghế đã đổi ba lần nhưng vị trí thì không.
Họ ngồi thế một lúc lâu. Mưa gõ trên mái tôn thành một thứ âm thanh dày, lấp hết mọi khoảng trống mà lẽ ra phải có lời để lấp.
Cuối cùng anh hỏi cô có định ở lại lâu không. Hạ nói chưa biết. Đó là câu trả lời thật, và cô biết nó cũng là câu trả lời khiến người ta khó chịu nhất.
Anh không hỏi thêm. Anh cúi xuống nhặt một cái đinh rơi trên sàn, xoay nó trong tay, rồi cắm vào khe gỗ ở chân tường như thể đó là việc cần làm ngay.
Cô nhìn cái đinh, rồi nhìn tay anh. Trên mu bàn tay có một vết bỏng cũ hình bán nguyệt mà cô chưa từng thấy. Bảy năm là đủ để một người có thêm những vết mà người kia không biết vì đâu.
Mưa ngớt lúc gần chín giờ. Anh đứng lên, nói để anh giúp hạ cái mái che, gió tối nay to. Hạ nói thôi để mai, nhưng anh đã ra ngoài rồi.
Cô đứng ở cửa nhìn anh với lên buộc lại dây ở góc mái, nước từ tấm bạt chảy xuống vai áo anh thành một vệt tối. Cô định gọi anh vào, và cô đã không gọi.
Đêm đó Hạ không ngủ được. Cô nghe tiếng nước nhỏ giọt từ mái xuống thùng hứng ngoài sân, đếm được đến hơn hai trăm giọt rồi thôi không đếm nữa.
Sáng hôm sau mái che đã thẳng lại, dây buộc gọn gàng, và trên bậc cửa có một túi giấy đựng bốn quả ổi còn nguyên cuống lá.
Cô mang túi ổi vào, đặt lên bàn, ngồi xuống nhìn nó rất lâu. Rồi cô lấy một quả, rửa, và ăn hết trong lúc trời sáng dần bên ngoài.
Mùa mưa năm ấy kéo dài hơn mọi năm. Nước sông lên tới bậc thứ ba của bến, và những người buôn cá phải kê thúng lên hai hàng gạch mới ngồi được.
Hạ dọn hàng muộn. Cô đếm lại tiền trong hộp thiếc, xếp từng tờ theo mệnh giá như mẹ vẫn dạy, rồi cất vào túi áo trong. Thói quen ấy theo cô suốt bảy năm ở thành phố và không mất đi khi về đây.
Ngoài hiên có tiếng bước chân. Không phải bước của người đi mua, vì người mua thì bước nhanh và dừng hẳn. Bước này chậm, dừng rồi lại đi, như người đang cân nhắc có nên vào hay không.
Cô không quay lại. Trong bảy năm cô đã học được rằng có những việc chỉ cần đợi là tự nó xong.
Người ấy đứng ở cửa một lúc rồi mới nói, giọng khàn hơn trong trí nhớ của cô: hôm nay chợ đóng sớm à.
Hạ đáp là mưa quá, chẳng ai ra. Cô nghe giọng mình bình thường đến mức chính cô cũng ngạc nhiên.
Anh bước vào, kéo ghế nhựa ngồi xuống ở góc quen, cái góc mà bảy năm trước anh vẫn ngồi trong lúc đợi cô dọn hàng. Ghế đã đổi ba lần nhưng vị trí thì không.
Họ ngồi thế một lúc lâu. Mưa gõ trên mái tôn thành một thứ âm thanh dày, lấp hết mọi khoảng trống mà lẽ ra phải có lời để lấp.
Cuối cùng anh hỏi cô có định ở lại lâu không. Hạ nói chưa biết. Đó là câu trả lời thật, và cô biết nó cũng là câu trả lời khiến người ta khó chịu nhất.
Anh không hỏi thêm. Anh cúi xuống nhặt một cái đinh rơi trên sàn, xoay nó trong tay, rồi cắm vào khe gỗ ở chân tường như thể đó là việc cần làm ngay.
Cô nhìn cái đinh, rồi nhìn tay anh. Trên mu bàn tay có một vết bỏng cũ hình bán nguyệt mà cô chưa từng thấy. Bảy năm là đủ để một người có thêm những vết mà người kia không biết vì đâu.
Mưa ngớt lúc gần chín giờ. Anh đứng lên, nói để anh giúp hạ cái mái che, gió tối nay to. Hạ nói thôi để mai, nhưng anh đã ra ngoài rồi.
Cô đứng ở cửa nhìn anh với lên buộc lại dây ở góc mái, nước từ tấm bạt chảy xuống vai áo anh thành một vệt tối. Cô định gọi anh vào, và cô đã không gọi.
Đêm đó Hạ không ngủ được. Cô nghe tiếng nước nhỏ giọt từ mái xuống thùng hứng ngoài sân, đếm được đến hơn hai trăm giọt rồi thôi không đếm nữa.
Sáng hôm sau mái che đã thẳng lại, dây buộc gọn gàng, và trên bậc cửa có một túi giấy đựng bốn quả ổi còn nguyên cuống lá.
Cô mang túi ổi vào, đặt lên bàn, ngồi xuống nhìn nó rất lâu. Rồi cô lấy một quả, rửa, và ăn hết trong lúc trời sáng dần bên ngoài.
Mùa mưa năm ấy kéo dài hơn mọi năm. Nước sông lên tới bậc thứ ba của bến, và những người buôn cá phải kê thúng lên hai hàng gạch mới ngồi được.
Hạ dọn hàng muộn. Cô đếm lại tiền trong hộp thiếc, xếp từng tờ theo mệnh giá như mẹ vẫn dạy, rồi cất vào túi áo trong. Thói quen ấy theo cô suốt bảy năm ở thành phố và không mất đi khi về đây.
Ngoài hiên có tiếng bước chân. Không phải bước của người đi mua, vì người mua thì bước nhanh và dừng hẳn. Bước này chậm, dừng rồi lại đi, như người đang cân nhắc có nên vào hay không.
Cô không quay lại. Trong bảy năm cô đã học được rằng có những việc chỉ cần đợi là tự nó xong.
Người ấy đứng ở cửa một lúc rồi mới nói, giọng khàn hơn trong trí nhớ của cô: hôm nay chợ đóng sớm à.
Hạ đáp là mưa quá, chẳng ai ra. Cô nghe giọng mình bình thường đến mức chính cô cũng ngạc nhiên.
Anh bước vào, kéo ghế nhựa ngồi xuống ở góc quen, cái góc mà bảy năm trước anh vẫn ngồi trong lúc đợi cô dọn hàng. Ghế đã đổi ba lần nhưng vị trí thì không.
Họ ngồi thế một lúc lâu. Mưa gõ trên mái tôn thành một thứ âm thanh dày, lấp hết mọi khoảng trống mà lẽ ra phải có lời để lấp.
Cuối cùng anh hỏi cô có định ở lại lâu không. Hạ nói chưa biết. Đó là câu trả lời thật, và cô biết nó cũng là câu trả lời khiến người ta khó chịu nhất.
Anh không hỏi thêm. Anh cúi xuống nhặt một cái đinh rơi trên sàn, xoay nó trong tay, rồi cắm vào khe gỗ ở chân tường như thể đó là việc cần làm ngay.
Cô nhìn cái đinh, rồi nhìn tay anh. Trên mu bàn tay có một vết bỏng cũ hình bán nguyệt mà cô chưa từng thấy. Bảy năm là đủ để một người có thêm những vết mà người kia không biết vì đâu.
Mưa ngớt lúc gần chín giờ. Anh đứng lên, nói để anh giúp hạ cái mái che, gió tối nay to. Hạ nói thôi để mai, nhưng anh đã ra ngoài rồi.
Cô đứng ở cửa nhìn anh với lên buộc lại dây ở góc mái, nước từ tấm bạt chảy xuống vai áo anh thành một vệt tối. Cô định gọi anh vào, và cô đã không gọi.
Đêm đó Hạ không ngủ được. Cô nghe tiếng nước nhỏ giọt từ mái xuống thùng hứng ngoài sân, đếm được đến hơn hai trăm giọt rồi thôi không đếm nữa.
Sáng hôm sau mái che đã thẳng lại, dây buộc gọn gàng, và trên bậc cửa có một túi giấy đựng bốn quả ổi còn nguyên cuống lá.
Cô mang túi ổi vào, đặt lên bàn, ngồi xuống nhìn nó rất lâu. Rồi cô lấy một quả, rửa, và ăn hết trong lúc trời sáng dần bên ngoài.
Mùa mưa năm ấy kéo dài hơn mọi năm. Nước sông lên tới bậc thứ ba của bến, và những người buôn cá phải kê thúng lên hai hàng gạch mới ngồi được.
Hạ dọn hàng muộn. Cô đếm lại tiền trong hộp thiếc, xếp từng tờ theo mệnh giá như mẹ vẫn dạy, rồi cất vào túi áo trong. Thói quen ấy theo cô suốt bảy năm ở thành phố và không mất đi khi về đây.
Ngoài hiên có tiếng bước chân. Không phải bước của người đi mua, vì người mua thì bước nhanh và dừng hẳn. Bước này chậm, dừng rồi lại đi, như người đang cân nhắc có nên vào hay không.
Cô không quay lại. Trong bảy năm cô đã học được rằng có những việc chỉ cần đợi là tự nó xong.
Người ấy đứng ở cửa một lúc rồi mới nói, giọng khàn hơn trong trí nhớ của cô: hôm nay chợ đóng sớm à.
Hạ đáp là mưa quá, chẳng ai ra. Cô nghe giọng mình bình thường đến mức chính cô cũng ngạc nhiên.
Anh bước vào, kéo ghế nhựa ngồi xuống ở góc quen, cái góc mà bảy năm trước anh vẫn ngồi trong lúc đợi cô dọn hàng. Ghế đã đổi ba lần nhưng vị trí thì không.
Họ ngồi thế một lúc lâu. Mưa gõ trên mái tôn thành một thứ âm thanh dày, lấp hết mọi khoảng trống mà lẽ ra phải có lời để lấp.
Cuối cùng anh hỏi cô có định ở lại lâu không. Hạ nói chưa biết. Đó là câu trả lời thật, và cô biết nó cũng là câu trả lời khiến người ta khó chịu nhất.
Anh không hỏi thêm. Anh cúi xuống nhặt một cái đinh rơi trên sàn, xoay nó trong tay, rồi cắm vào khe gỗ ở chân tường như thể đó là việc cần làm ngay.
Cô nhìn cái đinh, rồi nhìn tay anh. Trên mu bàn tay có một vết bỏng cũ hình bán nguyệt mà cô chưa từng thấy. Bảy năm là đủ để một người có thêm những vết mà người kia không biết vì đâu.
Mưa ngớt lúc gần chín giờ. Anh đứng lên, nói để anh giúp hạ cái mái che, gió tối nay to. Hạ nói thôi để mai, nhưng anh đã ra ngoài rồi.
Cô đứng ở cửa nhìn anh với lên buộc lại dây ở góc mái, nước từ tấm bạt chảy xuống vai áo anh thành một vệt tối. Cô định gọi anh vào, và cô đã không gọi.
Đêm đó Hạ không ngủ được. Cô nghe tiếng nước nhỏ giọt từ mái xuống thùng hứng ngoài sân, đếm được đến hơn hai trăm giọt rồi thôi không đếm nữa.
Sáng hôm sau mái che đã thẳng lại, dây buộc gọn gàng, và trên bậc cửa có một túi giấy đựng bốn quả ổi còn nguyên cuống lá.
Cô mang túi ổi vào, đặt lên bàn, ngồi xuống nhìn nó rất lâu. Rồi cô lấy một quả, rửa, và ăn hết trong lúc trời sáng dần bên ngoài.