Chuyến xe cuối cùng về thị trấn rời bến lúc chín giờ tối. Hạ ngồi sát cửa sổ, tựa trán vào lớp kính lạnh, nhìn thành phố lùi dần thành một vệt sáng mờ phía sau.
Bảy năm. Cô đã đi bảy năm và chưa một lần quay lại. Trong túi áo là lá thư của mẹ, gấp làm tư, mép giấy đã sờn vì bị mở ra rồi gấp lại quá nhiều lần.
Xe dừng ở đầu cầu. Mùi bùn sông và mùi lá mục xộc vào, thứ mùi mà cô tưởng đã quên hẳn, vậy mà chỉ một hơi thở là nhớ ra tất cả.