Căn nhà vẫn thế, chỉ thấp hơn trong trí nhớ. Hiên trước có người ngồi, lưng quay ra đường, đang cời than trong cái bếp lò nhỏ.
Nghe tiếng chân, người ấy quay lại. Trong ánh than đỏ, Hạ nhận ra khuôn mặt mình từng thuộc từng nét, giờ gầy đi và có thêm một vết sẹo mỏng bên thái dương.
Anh không đứng dậy, không hỏi vì sao cô về. Chỉ đẩy cái ghế đẩu sang một bên, như thể bảy năm qua tối nào anh cũng để sẵn chỗ đó.