Sang nội dung chính
Novela

Chương 1

Tu Vi Mất Trọn

Ánh sáng xé toang màn tối.

Linh Tiêu mở mắt. Cái đau đến trước, rồi mới đến cái nóng — như thể da thịt vừa được nung lại từ đầu. Hắn nằm trên nền đá lạnh. Không tường, không trần, chỉ có bóng tối và tiếng thở của chính mình vọng về từ đâu đó rất xa.

Việc đầu tiên hắn làm là vận khí.

Không có gì.

Không phải yếu. Không phải tắc. Là **không có gì** — như thò tay vào một cái túi vẫn tưởng đầy vàng và chạm phải đáy vải.

Linh Tiêu nằm yên thêm ba nhịp thở. Hai vạn năm trước, hắn từng đứng ở Hóa Thần, từng nghe tiếng gió trên tầng mây thứ chín. Giờ hắn không cảm được cả luồng khí trong huyệt Đan Điền của mình.

Hắn ngồi dậy.

Cơ bắp còn nguyên. Khớp xương trơn tru, không cứng, không rão. Đó mới là điều kỳ lạ: một thân thể bị chôn hai vạn năm lẽ ra phải mục thành bụi, hoặc chí ít phải teo tóp. Thân này thì như vừa ngủ một giấc dài.

Chỉ có đôi tay là khác. Da trắng bệch, thô ráp, gân xanh nổi rõ dưới lớp da mỏng.

Và trên cổ tay trái, một vết sẹo.

Nó chạy vòng quanh cổ tay, đều đặn đến mức không thể là vết thương. Không ai bị chém mà thành một vòng khép kín như vậy. Linh Tiêu đưa ngón tay miết dọc theo nó. Da chỗ đó lạnh hơn phần còn lại.

Tiếng bước chân vang lên từ phía sau.

"Tiểu tử."

Linh Tiêu không quay đầu ngay. Hắn nghe: một người, đi chậm, chân trái nặng hơn chân phải. Không có sát khí. Khí tức tu luyện có, nhưng mỏng — cỡ Luyện Khí, cùng lắm là Trúc Cơ đã suy.

Hai vạn năm trước, loại người này không được phép bước vào nơi hắn ngồi.

Hắn quay lại.

Một nam tử trung niên, râu tóc hoa râm, áo bào bạc màu ở khuỷu tay. Trên tay cầm một chiếc đèn — không phải đèn dầu, mà một khối gì đó phát sáng trắng, không có ngọn lửa.

"Ngươi tỉnh rồi." Người kia nói, giọng không giấu nổi run. "Ta chờ mười bảy năm."

"Mười bảy năm." Linh Tiêu lặp lại. "Ngươi chờ ta mười bảy năm, còn ta nằm đây hai vạn năm. Ai bảo ngươi chờ?"

"Sư phụ ta. Trước khi mất, ông giao lại một việc: canh cửa động này, và đợi." Người kia đặt chiếc đèn xuống đất. "Ta là Lâm Phong. Trưởng lão Linh Vân Tông — nếu bây giờ vẫn còn gọi là tông môn được."

Cái tên gợi lên một mảnh ký ức mờ. Linh Vân Tông. Hai vạn năm trước nó là một môn phái nhỏ ở sườn đông, nổi tiếng vì trồng thuốc chứ không vì kiếm.

"Còn bao nhiêu người?"

Lâm Phong im lặng một lúc.

"Bốn mươi ba. Trong đó ba mươi mốt là đệ tử ghi danh cho vui, cuối tuần mới lên núi."

Linh Tiêu không hỏi thêm. Hắn đứng dậy, và trong khoảnh khắc đó nhận ra thêm một điều: hắn đứng dậy được, không choáng, không run. Với một người mất sạch linh lực sau hai vạn năm, đó là chuyện vô lý.

"Thế giới bên ngoài thế nào?"

"Đổi hết rồi." Lâm Phong nhặt đèn lên. "Người thường bay được. Họ có thứ đi nhanh hơn ngựa nhiều lần, có thứ nói chuyện xuyên biển. Linh khí thì cạn — cạn đến mức một đệ tử tu ba mươi năm mới lên nổi Luyện Khí tầng năm."

"Vậy các ngươi lấy gì mà tu?"

"Linh thạch." Lâm Phong rút từ trong áo ra một mảnh đá xanh nhạt, to bằng đốt ngón tay cái. "Đào từ lòng đất. Càng ngày càng ít. Tông môn ta còn hai trăm mảnh, dùng dè thì mười năm."

Ông đưa mảnh đá ra.

Linh Tiêu cầm lấy.

Và vết sẹo trên cổ tay hắn sáng lên.

Không mạnh. Chỉ là một đường sáng mảnh, màu xanh lam, chạy vòng quanh cổ tay đúng theo đường sẹo, rồi tắt sau nửa nhịp thở. Mảnh linh thạch trong lòng bàn tay hắn xám đi, nứt, rồi vỡ vụn thành bột.

Lâm Phong lùi một bước.

"Cái đó..."

"Ta không làm gì cả." Linh Tiêu nhìn lớp bột xanh trên tay mình. "Nó tự hút."

"Mười năm dùng dè." Lâm Phong nói khẽ, mắt vẫn dán vào cổ tay hắn. "Ngươi vừa uống hết một mảnh trong hai hơi thở."

Linh Tiêu xoè tay, thổi lớp bột đi. Trong người hắn vẫn không có một tia linh lực nào. Mảnh đá biến mất, nhưng không thứ gì thay vào chỗ trống.

Vậy nó chảy đi đâu?

"Trưởng lão." Hắn ngẩng lên. "Cửa động này, sư phụ ngươi có nói ai xây không?"

"Không. Ông chỉ nói một câu, và bắt ta thuộc lòng." Lâm Phong hắng giọng, rồi đọc, chậm rãi như đọc kinh: "Cái khoá không phải để nhốt người bên trong."

Câu đó treo lơ lửng trong bóng tối.

Linh Tiêu nhìn quanh động một lần nữa. Bây giờ, khi mắt đã quen, hắn thấy nền đá không phẳng tự nhiên. Có những đường rãnh, rất mảnh, chạy từ chỗ hắn nằm toả ra bốn phía như nan quạt. Cuối mỗi rãnh là một hốc lõm.

Hắn đếm.

Bảy mươi hai hốc. Tất cả đều trống.

"Đi thôi." Hắn nói. "Trước khi lên núi của ngươi, ta cần biết hai vạn năm qua thế gian mất những gì."

Lâm Phong quay người, đi trước, ánh đèn trắng hắt lên vách đá.

Linh Tiêu đi sau, tay trái nắm hờ. Dưới lớp da cổ tay, chỗ vết sẹo, có một cảm giác rất nhẹ — không phải đau, cũng không phải ngứa.

Giống như có thứ gì đó vừa tỉnh cùng hắn, và đang đợi hắn hỏi đúng câu.