Linh Vân Tông nằm trên một ngọn núi thấp, và điều đầu tiên Linh Tiêu nhận ra là nó có mái tôn.
"Ngói vỡ thì thay ngói." Lâm Phong nói, không quay lại. "Ngói đắt gấp tám lần tôn, mà mùa mưa năm nào cũng dột. Đệ tử ngồi thiền dưới chỗ dột thì tu cái gì."
Sân trước lát xi măng. Bên phải là một dãy nhà hai tầng, cửa kính, trên nóc có mấy tấm màu xanh đen hứng nắng. Bên trái, một cây ngân hạnh già — thứ duy nhất trong tầm mắt mà Linh Tiêu thấy quen.
Hai đệ tử đang quét sân. Cả hai đều ngẩng lên nhìn hắn, rồi cúi xuống quét tiếp, nhanh hơn.
"Chúng nó tưởng ngươi là thanh tra." Lâm Phong nói.
"Thanh tra là gì?"
"Người của quan phủ, đến xem tông môn có khai thuế đủ không."
Linh Tiêu dừng lại giữa sân. "Tông môn phải nộp thuế."
"Tông môn phải nộp thuế." Lâm Phong xác nhận, giọng đều đều. "Và phải có giấy phép hoạt động tôn giáo tín ngưỡng. Ngươi sẽ quen."
---
Họ cho hắn một gian phòng ở cuối dãy, có giường, có bàn, và một ô vuông trên tường mà Lâm Phong gọi là công tắc. Bấm vào, trần nhà sáng lên. Bấm lần nữa, tối.
Linh Tiêu bấm mười một lần.
Không phải vì lạ. Vì hắn muốn biết thứ ánh sáng đó lấy năng lượng từ đâu, và sau mười một lần hắn kết luận: từ một nguồn nào đó ngoài kia, chảy qua dây, và không hề đi qua người bấm. Người thường sai khiến được năng lượng mà không cần một giọt linh lực nào.
Hai vạn năm trước, đó là định nghĩa của thần thông.
Hắn ngồi xuống sàn, xếp bằng, và bắt đầu việc thật sự cần làm.
Kiểm kê.
Hắn thử vận khí qua ba mươi sáu đại huyệt, lần lượt, mỗi huyệt ba hơi thở. Không huyệt nào đáp lại. Kinh mạch còn nguyên — hắn cảm được đường đi của chúng như cảm được đường gân dưới da — nhưng rỗng.
Hắn thử nín thở. Bốn khắc trôi qua trước khi phổi bắt đầu nóng. Người thường chịu được chưa tới một khắc.
Hắn thử bóp vỡ cái chén sứ trên bàn. Chén vỡ, nhưng tay hắn không việc gì, mà lẽ ra phải rách.
Hắn thử nhảy. Chạm trần — trần cao hơn hai trượng.
Vậy là thân thể giữ lại một phần. Không phải linh lực, mà là **kết quả** của linh lực: xương đã được rèn thì vẫn cứng, da đã được luyện thì vẫn dai, phổi đã mở rộng thì vẫn rộng. Hai vạn năm phong ấn lấy đi dòng chảy, nhưng không lấy đi cái lòng sông.
Đó là tin tốt duy nhất trong ngày.
Tin xấu, hắn để lại sau cùng.
Linh Tiêu đặt lên bàn ba mảnh linh thạch Lâm Phong đưa lúc chiều — đưa với vẻ mặt của người vừa cắt thịt mình. Hắn cầm mảnh thứ nhất.
Vết sẹo sáng lên. Đá xám đi, nứt, vỡ vụn. Ba nhịp thở.
Mảnh thứ hai. Cũng vậy, nhưng chậm hơn một chút — bốn nhịp.
Mảnh thứ ba. Sáu nhịp.
Hắn đặt tay xuống bàn, nhìn ba đống bột xanh.
Trong người vẫn không có gì. Không một tia. Ba mảnh đá đủ cho một đệ tử Luyện Khí tu ba tháng đã đi qua hắn như nước qua ống, và không đọng lại một giọt.
Nhưng lần thứ ba chậm hơn lần thứ nhất. Chậm hơn gấp đôi.
Nghĩa là thứ ở đầu kia ống nước đang **đầy dần**.
Linh Tiêu ngồi rất lâu trong bóng tối.
Rồi hắn đưa cổ tay lên ngang mắt và nói, rất khẽ, bằng giọng người ta dùng khi gọi một con thú chưa biết có cắn không:
"Ngươi là ai?"
Vết sẹo không sáng.
"Ngươi uống ba mảnh của ta rồi. Ta không đòi lại. Ta chỉ hỏi ngươi là ai."
Không có gì.
Hắn hạ tay xuống. Ngoài cửa sổ, thứ Lâm Phong gọi là thành phố nằm trải dài dưới chân núi — hàng vạn đốm sáng, đều tăm tắp, không nhấp nháy như lửa. Có những đường sáng di chuyển thành dòng. Có thứ gì đó chớp đèn đỏ bay ngang trời, chậm rãi, cao hơn bất kỳ con chim nào.
Hai vạn năm trước hắn từng nghĩ mình đã đi tới tận cùng của cái đáng học.
---
Sáng hôm sau, Lâm Phong dẫn hắn vào hậu điện.
Gian phòng chỉ có một thứ: một bệ đá đen, cao ngang ngực, mặt trên khoét lõm. Trên bệ không có gì cả.
"Đây là vật trấn sơn của Linh Vân Tông." Lâm Phong nói. "Truyền được bốn mươi hai đời. Không ai biết nó dùng để làm gì."
Linh Tiêu bước tới.
Chỗ lõm trên mặt bệ có hình dạng rất riêng — thuôn, hẹp, hơi cong về một đầu. Hắn đã thấy hình dạng đó tối qua, bảy mươi hai lần, trên nền đá của động phong ấn.
"Trưởng lão." Hắn hỏi, mắt không rời cái hốc. "Sư phụ ngươi có bao giờ nói vật này từ đâu ra không?"
"Có. Ông bảo nó được đào lên ở Nam Cực, năm 1958, trong một chuyến khảo sát mà bốn người đi và một người về." Lâm Phong nhún vai. "Ta vẫn nghĩ ông bịa cho tông môn có chút uy."
Linh Tiêu đặt lòng bàn tay lên mặt bệ.
Đá lạnh. Rồi bớt lạnh. Rồi ấm.
Và trong khoảnh khắc đó, lần đầu tiên sau hai vạn năm, có một thứ trong người hắn **đáp lại** — không phải linh lực, không phải khí, mà một cảm giác rất cụ thể và rất khó chịu:
Cảm giác bị nhìn.
Hắn rút tay về.
"Ngươi vừa thấy gì?" Lâm Phong hỏi.
"Không thấy gì." Linh Tiêu đáp, và đó là sự thật. "Ta bị thấy."