Sang nội dung chính
Novela

Chương 10

Giai Đoạn Chín

Chu Hạ giữ gia phả Linh Vân Tông trong một cái hòm gỗ kê dưới gầm giường bà.

"Bốn mươi hai đời." Bà đặt hòm lên bàn, thổi bụi. "Đời nào cũng chép thêm. Có đời chép ba trang, có đời chép ba dòng. Ngươi tìm gì?"

"Chữ 'Tà Ma'." Linh Tiêu nói. "Tông môn các người dùng từ đó bao lâu rồi?"

Bà lão lật, chậm, ngón tay run rê trên giấy. Mất gần một canh giờ.

"Đây." Bà dừng ở một trang ố vàng. "Đời thứ chín. Cách nay khoảng tám trăm năm."

Linh Tiêu cúi xuống đọc.

Đoạn văn ngắn, chép bằng thứ chữ cổ hơn phần còn lại. Nó không mô tả một thế lực. Nó mô tả **một lần gặp**.

*"Mùa đông, có khách lên núi. Khách không đi bằng chân. Khách hỏi tổ sư một câu: 'Ngươi có muốn không chết không?' Tổ sư đáp: 'Muốn.' Khách nói: 'Vậy thì ta lấy phần ngươi biết đau, đổi lại ngươi được phần còn lại.' Tổ sư từ chối. Khách đi, không giận. Trước khi đi khách nói: 'Bảy mươi hai người trước ngươi đều nhận.'"*

Linh Tiêu đọc lại dòng cuối ba lần.

"Bảy mươi hai người trước ngươi đều nhận."

"Ngươi hiểu à?" Chu Hạ hỏi.

"Ta bắt đầu hiểu." Hắn ngẩng lên. "Trưởng lão, thứ mà tông môn các ngươi gọi là Tà Ma — nó không phải quái vật. Nó là người. Là người thời ta, những người đã nhận lời."

"Nhận cái gì?"

"Nhận đổi phần biết đau lấy phần không chết."

Bà lão gấp gia phả lại rất chậm.

"Đổi đi phần biết đau," bà nói, "thì còn lại cái gì?"

"Thì còn lại thứ vẫn nghĩ được, vẫn nhớ được, vẫn muốn được." Linh Tiêu đáp. "Chỉ là không có gì ngăn nó nữa."

---

*Ta có bảng đối chiếu.* KJ nói, đêm ấy. *Bảy mươi ba cái tên trong danh sách 'đã thu nạp'. Ta so với gia phả bà ta vừa cho ngươi xem, và với ba nguồn khác trong bản ghi của ta.*

"Kết quả?"

*Bảy mươi hai cái tên đầu là thợ rèn. Nghề nghiệp trùng khớp trong sáu mươi tám trường hợp, bốn trường hợp không xác định.* Ngừng. *Họ nhận lời trước khi ngươi tới. Không phải sau.*

Linh Tiêu ngồi im dưới cây ngân hạnh.

"Trước." Hắn lặp lại.

*Trước. Ngươi không dụ họ. Ngươi tới sau khi họ đã đổi rồi.*

"Vậy ta tới để làm gì?"

*Ta không có đoạn đó.* KJ đáp. *Nhưng ta có kết quả. Bảy mươi hai người ấy, sau khi ngươi tới, biến mất khỏi mọi bản ghi. Không chết — mất. Và ngay sau đó, bảy mươi hai thanh kiếm xuất hiện.*

Gió lùa qua tán ngân hạnh. Lá rơi.

"Ta nhốt họ vào kiếm." Linh Tiêu nói.

*Đó là cách diễn giải khớp với dữ liệu.*

"Không phải rèn. Nhốt." Hắn đưa thanh kiếm liền lên ngang mắt, xoay nó dưới ánh trăng. "Mỗi thanh là một người đã đổi mất phần biết đau. Ta gom họ lại, đóng từng người vào một mảnh kim loại, rồi rải đi bảy mươi hai nơi."

*Và ngươi tự làm ổ khoá.*

"Ừ."

*Vậy thì câu hỏi của ta vẫn còn nguyên.* KJ nói. *Cái tên thứ bảy mươi ba trong danh sách là ngươi. Ngươi cũng đã nhận lời. Nếu không, tên ngươi không nằm trong đó.*

Linh Tiêu hạ tay xuống.

"Ta biết."

*Ngươi biết từ lúc nào?*

"Từ lúc ta tỉnh dậy và thấy thân thể mình còn nguyên sau hai vạn năm dưới đất." Hắn nói. "Người thường mục. Tu sĩ Hóa Thần cũng mục. Chỉ có thứ đã đổi phần biết đau mới nằm hai vạn năm mà khớp xương vẫn trơn."

Hắn im một lúc.

"Ta cũng không thấy đau. Từ hôm tỉnh tới giờ. Ta bị mảnh sứ cứa tay hôm thứ hai, chảy máu, và ta nhận ra máu trước khi nhận ra đau. Ta cứ nghĩ là do mất tu vi."

---

Ký ức thứ hai đến vào rạng sáng, khi hắn đang dẫn khí qua huyệt thứ hai mươi chín.

Vẫn là bàn tay đàn bà có sẹo bỏng. Lần này bà ta không rèn. Bà ta đang đứng, và bà ta đang giận.

*"Bảy mươi hai. Ngươi hứa với ta là bảy mươi hai."*

Một giọng khác đáp — giọng của chính Linh Tiêu, trẻ hơn, khản hơn:

*"Bảy mươi hai cái khoá thì cần một ổ. Ta không tìm được ai làm ổ."*

*"Thì đừng làm!"*

*"Vậy để chúng ra ngoài à?"*

Im lặng rất lâu. Rồi giọng đàn bà, thấp xuống, mệt mỏi:

*"Ngươi biết ngươi đang làm gì không? Ngươi đang rèn thanh thứ bảy mươi ba. Bằng chính ngươi."*

*"Ta biết."*

*"Rồi ai giữ ngươi?"*

Ký ức tắt.

Linh Tiêu mở mắt trong gian phòng tối. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đều, hàng vạn đốm không nhấp nháy.

Hắn nhìn xuống cổ tay trái, chỗ vòng sẹo.

Không phải một cái khoá đeo trên tay hắn.

Hắn **là** thanh kiếm thứ bảy mươi ba, và cái vòng đó là chỗ người ta đóng hắn lại.

"KJ."

*Ta ở đây.*

"Kẻ gom kiếm bảo còn ba thanh nữa là đủ. Ta có hai. Ta cứ nghĩ thanh thứ ba nằm đâu đó ngoài kia."

*Không.* KJ đáp. *Thanh thứ ba là ngươi. Nó nói 'ta muốn ngươi có mặt lúc ta đóng nốt' — nó không mời ngươi tới xem.*

*Nó nói cho ngươi biết ngươi là món cuối cùng.*