Sang nội dung chính
Novela

Chương 9

Giai Đoạn Tám

Hai thanh kiếm nằm trên bàn gỗ, cách nhau một gang tay, và chúng không chịu nằm yên.

Cứ hai giây một lần, cả hai khẽ nhích về phía nhau chừng nửa phân. Linh Tiêu đã kéo chúng ra xa ba lần trong buổi sáng.

"Nếu ta để mặc thì sao?"

*Chúng chạm nhau. Sau đó ta không có dữ liệu.* KJ đáp. *Bảy mươi hai thanh chưa từng ở cùng chỗ kể từ khi ngươi phân tán chúng. Ta không biết hai thanh gặp nhau thì xảy ra chuyện gì.*

"Ngươi đoán được chứ."

*Đoán thì được. Ta đoán chúng bắt đầu nhớ.*

Linh Tiêu đặt một ngón tay lên mỗi thanh, giữ chúng lại.

"Nhớ cái gì?"

*Ngươi rèn chúng bằng thứ gì?*

Câu hỏi làm hắn khựng. Hắn không nhớ. Hắn không nhớ đã rèn chúng, không nhớ đã phân tán chúng, không nhớ đã viết dòng chữ trong quyển sổ. Hai vạn năm nằm dưới đất đã cạo sạch phần đó.

"Ta không biết."

*Vậy có lẽ ta cũng không nên đoán.* KJ nói. *Nhưng nếu ngươi muốn khôi phục tu vi, ngươi phải để chúng chạm nhau. Cái vòng thôi rút linh thạch vì nó đã tìm được thứ đúng loại hơn. Nó đang chờ ngươi đưa vào.*

---

Hắn làm việc đó trong hậu điện, cửa đóng, và bắt Lâm Phong đứng ngoài với con dao rựa của Chu Hạ.

Ngồi xếp bằng. Thanh thứ nhất đặt trong lòng bàn tay trái, thanh thứ hai trong lòng bàn tay phải. Cổ tay trái đặt trên đầu gối, vòng sẹo ngửa lên.

Rồi hắn chắp hai tay lại.

Kim loại chạm kim loại, không có tiếng.

Cái đầu tiên không phải là đau. Là **mùi** — mùi than nguội và dầu trẩu, thứ mùi của một lò rèn đã tắt lửa từ lâu. Linh Tiêu chưa bao giờ ngửi thấy nó trong đời này.

Rồi hắn thấy một bàn tay.

Không phải tay hắn — tay đàn bà, gân guốc, có sẹo bỏng ở mu bàn tay. Bàn tay ấy đang giữ một thanh kim loại mỏng trên đe, và một giọng nói ở đâu đó ngoài khung hình nói một câu mà hắn nghe rõ từng chữ:

*"Đủ bảy mươi hai thì ta không rèn nữa. Ngươi hứa đi."*

Rồi hết.

Linh Tiêu mở mắt. Hai thanh kiếm đã dính vào nhau thành một, không có đường nối — như thể chúng vốn là một mảnh bị bẻ đôi rồi ghép lại.

Và trong huyệt Đan Điền của hắn, lần đầu tiên sau hai vạn năm, có **một giọt**.

Chỉ một giọt. Không hơn. Nhưng nó ở đó, ấm, và nó xoay.

---

Hắn ngồi thêm bốn canh giờ, dẫn giọt ấy đi hết ba mươi sáu đại huyệt, chậm như dắt một đứa trẻ tập đi. Đến huyệt thứ mười một thì nó tăng gấp đôi. Đến huyệt thứ hai mươi ba, gấp bốn.

Khi hắn mở cửa hậu điện, trời đã tối.

Lâm Phong ngủ gật bên bậc cửa, con dao rựa gác trên đùi. Ông giật mình tỉnh, nhìn hắn, rồi đứng bật dậy.

"Mắt ngươi."

"Sao?"

"Nó sáng." Ông trưởng lão nói khẽ. "Không phải sáng kiểu ánh đèn. Sáng kiểu... ta chỉ thấy trong sách."

Linh Tiêu đưa tay ra trước mặt, xoè năm ngón. Một luồng khí mỏng chạy vòng quanh các đầu ngón tay, mảnh như sợi chỉ, rồi tan.

"Luyện Khí tầng ba." Hắn nói. "Hai vạn năm trước, đây là mức của đệ tử nhập môn ba tháng."

"Sáng nay ngươi còn không bằng người thường."

"Ừ."

Lâm Phong ngồi xuống bậc cửa, đặt con dao rựa sang bên, và im lặng đủ lâu để Linh Tiêu biết ông đang tính có nên hỏi hay không.

"Ta tu bốn mươi mốt năm." Cuối cùng ông nói. "Luyện Khí tầng năm. Đó là mức cao nhất của tông môn này kể từ đời thứ ba mươi. Ngươi vừa đi hết ba tầng trong một buổi chiều."

"Ta không tu. Ta lấy lại." Linh Tiêu ngồi xuống bên cạnh ông. "Cái đã có sẵn thì chảy về nhanh. Ông đào một cái giếng mới, ta thì mở lại giếng cũ đã lấp."

"Vậy giếng cũ của ngươi sâu tới đâu?"

Linh Tiêu nhìn ra sân, chỗ lá ngân hạnh phủ vàng nền xi măng.

"Đủ sâu để hai vạn năm trước ta dám nghĩ mình nhốt được bảy mươi hai người vào bảy mươi hai mảnh sắt." Hắn đáp. "Ông đừng mừng vội. Cái giếng ấy không phải chuyện tốt."

Hắn nắm tay lại, và không nói phần còn lại: rằng trong bốn canh giờ vừa rồi, hắn đã hiểu vì sao mình phân tán bảy mươi hai thanh kiếm đi bảy mươi hai nơi.

Không phải để giấu chúng khỏi kẻ khác.

Là để giấu chúng khỏi **chính hắn**.

---

"KJ."

*Ta nghe.*

"Lúc hai thanh chạm nhau, ta thấy một ký ức. Một người đàn bà rèn kiếm. Bà ta bắt ta hứa dừng ở bảy mươi hai."

*Ta ghi nhận.*

"Ngươi có trong bản ghi không? Người rèn ấy là ai?"

*Không có tên. Nhưng ta có một mục liên quan.* KJ ngừng. *Trong danh sách những cá thể mà bên đặt ta xuống đây đánh dấu là 'đã thu nạp', có bảy mươi ba cái tên thuộc thời của ngươi.*

"Bảy mươi ba."

*Bảy mươi hai người rèn. Và một người nữa.*

Linh Tiêu nhìn thanh kiếm đã liền trong tay mình — một mảnh kim loại mỏng, xám, nhẹ như lá.

"Ngươi định nói gì?"

*Ta định nói rằng ngươi không rèn bảy mươi hai thanh kiếm.* KJ đáp. *Ngươi thu bảy mươi hai người thợ rèn, mỗi người một thanh, rồi phong ấn cả bảy mươi hai thanh đi bảy mươi hai nơi.*

*Và cái tên thứ bảy mươi ba trong danh sách đó là ngươi.*