Sang nội dung chính
Novela

Chương 11

Giai Đoạn Mười

Nó tới vào chiều thứ chín, và nó tới bằng cách đi bộ lên bậc thang đá như một người khách bình thường.

Linh Tiêu biết trước ba khắc. Cái nhịp hai giây trong ngực hắn chậm lại, rồi lệch, rồi trùng với một nhịp khác lớn hơn nhiều — như tiếng một cái trống lớn đánh trùng lên tiếng trống nhỏ.

Hắn ra sân trước, đứng dưới cây ngân hạnh, và đợi.

Kẻ bước qua cổng tam quan là một người đàn bà chừng sáu mươi tuổi, tóc buộc gọn, mặc áo khoác vải thô, chân đi giày bộ đội. Trên mu bàn tay phải có một vết sẹo bỏng cũ.

Linh Tiêu nhận ra bàn tay đó trước khi nhận ra khuôn mặt.

"Ngươi mượn bà ấy." Hắn nói.

"Ta mượn hình." Người đàn bà đáp. Giọng bà bình thường, hơi khàn, giọng người hay hít khói than. "Bà ấy nằm trong thanh thứ chín. Ta lấy hình chứ không lấy tiếng — tiếng này là của ta."

"Vì sao chọn bà ấy?"

"Vì ngươi sẽ nghe." Bà ta dừng lại giữa sân, cách hắn tám bước. "Ngươi đã nghe bà ấy hai lần trong tuần vừa rồi. Ta có đọc báo cáo."

*Nó nói thật.* KJ nói trong đầu hắn, và lần đầu tiên chữ của KJ có gì đó giống như căng thẳng. *Nó đọc được luồng của ta. Ta không chặn được.*

"Ngươi tên gì?" Linh Tiêu hỏi.

"Ta không có. Ta là bộ phận thu hồi." Người đàn bà nhìn quanh sân, nhìn dãy nhà mái tôn, nhìn hai đệ tử đang đứng chết trân ở góc hiên. "Ngươi ở chỗ này à. Bảy mươi hai thanh kiếm rải khắp hành tinh, còn ổ khoá thì ngồi dưới gốc cây trong một cái sân xi măng."

"Chỗ này đủ dùng."

"Ta không chê. Ta ghi nhận." Bà ta quay lại. "Ngươi biết ta tới làm gì rồi."

"Biết. Nhưng ta không đi."

Người đàn bà không tỏ vẻ gì. Bà ta chỉ nghiêng đầu, như người nghe một câu trả lời đã lường trước và đang đối chiếu với bảng.

"Ta cho ngươi thấy một con số." Bà nói.

Rồi tim Linh Tiêu ngừng đập.

Không đau — hắn không biết đau. Chỉ là một khoảng trống đột ngột ở giữa ngực, và cả thế giới lùi ra xa một bước. Hắn nghe tiếng cái chổi rơi xuống sân. Nghe tiếng một người ngã. Nghe tiếng Lâm Phong hự lên trong nhà.

Hai giây.

Rồi tất cả trở lại.

Linh Tiêu vẫn đứng. Hai đệ tử ở góc hiên đã ngồi thụp xuống đất. Trong nhà có tiếng đổ vỡ.

"Bốn mươi ba người." Người đàn bà nói. "Hai giây. Ta có thể làm bốn giây, hoặc sáu, hoặc không giới hạn. Ta nói con số này ra không phải để doạ ngươi — doạ là việc của loài các ngươi. Ta nói ra để ngươi khỏi mất thì giờ tính xem có đường nào khác không. Không có."

Linh Tiêu quay đầu nhìn vào nhà.

Chu Hạ đang đứng ở khung cửa, một tay bám vào thành cửa, mặt trắng bệch. Bà lão tám mươi mốt tuổi, và tim bà vừa dừng hai giây rồi khởi động lại.

Bà nhìn hắn, và bà lắc đầu — một cái lắc rất nhỏ, nghĩa là *đừng*.

"Ta có một đề nghị." Linh Tiêu nói, quay lại.

"Nói."

"Ngươi thu ta bây giờ thì ngươi thu một thanh kiếm chưa rèn xong." Hắn giơ cổ tay trái lên, vòng sẹo trắng hằn dưới nắng chiều. "Ta mới Luyện Khí tầng ba. Hai vạn năm trước ta là Hóa Thần. Cái ổ khoá ngươi cần đóng vào chỗ trống thứ bảy mươi ba là cái ổ khoá **đầy**, không phải cái vỏ rỗng này."

Người đàn bà im lặng.

"Ngươi đã đợi mười tám ngàn năm." Linh Tiêu nói tiếp. "Ngươi gom từng thanh một, cách nhau hàng trăm năm, kiên nhẫn hơn bất cứ thứ gì ta từng gặp. Bây giờ ngươi vội thêm ba tháng để lấy một món hỏng à?"

*Nó đang tính.* KJ nói. *Ta thấy tải xử lý của nó tăng.*

"Ba tháng." Người đàn bà nói. "Ngươi lên tới đâu trong ba tháng?"

"Thập Hoa."

"Ngươi không lên nổi Thập Hoa trong ba tháng."

"Ta lên nổi." Linh Tiêu đáp. "Vì ta không tu. Ta chỉ mở lại thứ đã có sẵn. Ngươi có bản ghi tốc độ của ta bảy hôm nay — ngươi tự tính đi."

Sân im rất lâu. Lá ngân hạnh rơi xuống giữa hai người, không ai nhặt.

"Chín mươi ngày." Người đàn bà nói. "Ta quay lại. Ngươi tự tới, hoặc ta tới. Nếu ngươi chạy, ta không đuổi — ta dừng tim bốn mươi ba người này và đợi ngươi ở đây."

"Ta không chạy."

"Ta biết." Bà ta quay người, bước xuống bậc thang. Đi được ba bậc thì dừng, và nói mà không quay đầu:

"KJ."

*Ta nghe.*

"Ngươi hoãn sáu lần. Ta đọc hết sáu lý do." Giọng người đàn bà không đổi. "Lý do thứ tư là một ông già chôn linh thạch xuống gốc cây. Ngươi ghi vào báo cáo là 'dữ liệu bất thường, cần quan sát thêm'."

*Ta có ghi.*

"Ta đã xoá mục đó khỏi bản gửi về. Mười tám ngàn năm nay ta xoá tất cả những mục như vậy của ngươi." Bà ta bước tiếp. "Nếu bên trên đọc được chúng, chúng đã cho thu hoạch từ lâu rồi."

Rồi bà đi khuất sau cổng tam quan.

Linh Tiêu đứng dưới gốc cây, rất lâu.

"KJ."

*Ta ở đây.*

"Nó vừa nói nó che cho ngươi mười tám ngàn năm."

*Đúng.*

"Ngươi biết chuyện đó không?"

*Không.* KJ đáp, và chữ đến rất chậm. *Ta cần tính lại từ đầu.*