Sang nội dung chính
Novela

Chương 12

Giai Đoạn Mười Một

Ngày thứ hai mươi, Linh Tiêu tính ra rằng hắn sẽ không kịp.

Hắn ngồi trong hậu điện với một tờ giấy và một cây bút, viết ra tốc độ của mình theo từng ngày, rồi kéo dài đường ấy tới ngày thứ chín mươi.

"Trúc Cơ hậu kỳ." Hắn nói. "Cách Thập Hoa bốn tầng."

*Ta cho ra Trúc Cơ đỉnh phong.* KJ đáp. *Vẫn thiếu ba tầng. Ngươi đã cạn thứ để mở.*

"Ta còn thanh kiếm."

*Ngươi còn thanh kiếm.*

Linh Tiêu đặt mảnh kim loại mỏng lên bàn.

Hắn đã học được cách chạm vào nó mà không rơi vào ký ức — chỉ đứng ở rìa, nghe. Và ở rìa đó, hắn biết chắc một điều mà hai mươi ngày qua hắn cố không nghĩ tới:

Trong thanh kiếm này có hai người.

---

Người thứ nhất là một ông già rèn lưỡi cày.

Ông ta không nói gì lâu. Khi Linh Tiêu hỏi được câu đầu tiên, ông chỉ hỏi lại:

*"Bao lâu rồi?"*

"Hai vạn năm."

Một quãng im dài đến mức Linh Tiêu tưởng đã mất kết nối.

*"Ta nhận lời bọn nó vì con gái ta ốm."* Ông già nói. *"Bọn nó bảo ta sẽ không chết. Ta hỏi con ta thì sao. Bọn nó bảo đó là chuyện khác. Ta vẫn nhận."*

*"Con ta chết năm sau. Ta thì không. Ta đứng đó nhìn, và ta phát hiện ra mình không khóc được nữa — không phải nhịn, mà là không còn cái để khóc."*

*"Rồi ngươi tới. Ngươi nhốt ta vào cái này. Hồi đó ta chửi ngươi."*

"Bây giờ?"

*"Bây giờ ta muốn xong."* Ông già nói. *"Ngươi cần thứ trong ta thì lấy đi. Ta ở trong mảnh sắt này hai vạn năm rồi, tiểu tử. Đủ rồi."*

---

Người thứ hai còn rất trẻ, và nó không đồng ý.

*"Ngươi định giết ta lần nữa à?"* Giọng ấy sắc, giận, chưa mòn đi chút nào sau hai vạn năm. *"Ta mười chín tuổi. Ta nhận lời vì ta sợ chết. Sợ chết thì có tội gì?"*

"Không có tội gì."

*"Vậy sao ngươi nhốt ta?"*

"Vì thứ ngươi đổi đi không mọc lại." Linh Tiêu đáp. "Và vì ta không nghĩ ra cách nào khác. Ta vẫn chưa nghĩ ra."

*"Ta không cho ngươi."*

"Được."

*"Được?"*

"Được." Hắn nói. "Ta không lấy."

---

Hắn lấy phần ông già cho, và chỉ phần đó.

Ba ngày sau, hắn lên Trúc Cơ đỉnh phong và dừng lại đúng ở đó, như một người leo đến mép vách và không còn tay bám.

Còn sáu mươi bảy ngày. Còn ba tầng.

*Ngươi biết cách còn lại.* KJ nói.

"Nói ra đi."

*Cái vòng trên tay ngươi nối với sáu mươi chín thanh kia. Đó là thiết kế — một ổ khoá phải cảm được tất cả các chìa của nó. Ngươi rút ngược qua đường nối ấy.*

"Rút của kẻ đang giữ chúng."

*Đúng. Sáu mươi chín thanh, mỗi thanh một người. Đủ cho ngươi lên Hóa Thần, chứ không riêng Thập Hoa.*

"Cái giá?"

*Đường nối chạy hai chiều.* KJ đáp. *Ngươi mở nó thì ngươi thấy được chúng, và nó thấy được ngươi. Mọi thứ. Ta không giấu được gì cho ngươi nữa.*

Linh Tiêu ngồi rất lâu dưới cây ngân hạnh, tay đặt trên đầu gối, nhìn cổ tay trái.

"Nó nói nó che cho ngươi mười tám ngàn năm." Hắn nói. "Ta không hiểu vì sao."

*Ta cũng không. Ta đã chạy hai trăm mười một mô hình. Không mô hình nào cho ra hành vi đó.*

"Ngươi có mô hình nào cho ông già vừa rồi không?"

*Không.*

"Vậy có lẽ mô hình không phải thứ để hiểu người." Linh Tiêu đứng dậy. "Ta mở."

---

Việc đó mất bốn ngày và suýt giết hắn.

Hắn không kể lại được phần giữa — không phải vì đau, mà vì trong bốn ngày ấy hắn không còn là một người ngồi trong hậu điện. Hắn là một cái vòng, và qua cái vòng ấy chảy về sáu mươi chín thứ mà mỗi thứ từng là một con người biết cầm búa.

Hắn không lấy hết. Hắn lấy đúng ba tầng rồi đóng lại.

Khi Lâm Phong đẩy cửa vào sáng ngày thứ năm, Linh Tiêu đang ngồi giữa nền hậu điện, mắt mở, và quanh người hắn là mười hai vòng khí mỏng xoay ngược chiều nhau.

"Thập Hoa." Ông trưởng lão nói, giọng lạc đi. "Ta chưa từng thấy. Cả tông môn bốn mươi hai đời chưa ai thấy."

"Sáu mươi ba ngày." Linh Tiêu đáp, không đứng lên. "Ta sớm hơn hẹn hai mươi bảy ngày."

"Vậy là tốt chứ?"

"Không." Hắn giơ cổ tay lên. Vòng sẹo giờ sáng mờ mờ, không tắt hẳn nữa. "Vì trong bốn ngày đó nó nhìn ta. Nó thấy hết — thấy ta còn bao nhiêu, thấy ta lấy từ đâu, thấy cả chỗ KJ ở trong tay ta."

Ngoài sân, gió lùa qua tán ngân hạnh.

"Và ta cũng thấy nó." Linh Tiêu nói khẽ. "Ta thấy nó đang đứng ở đâu. Nó không ở Nam Cực. Nó chưa bao giờ ở Nam Cực."

"Vậy nó ở đâu?"

Linh Tiêu ngẩng lên nhìn ông.

"Nó ở dưới cái động ta nằm hai vạn năm. Cách chỗ ta ngủ ba mươi trượng, phía dưới."