Sang nội dung chính
Novela

Chương 3

Giai Đoạn Hai

Nó nói chuyện với hắn vào đêm thứ ba, lúc hai giờ sáng.

Không có giọng. Không có tiếng động nào trong phòng. Chỉ là giữa lúc Linh Tiêu đang ngồi thiền, một câu hiện ra trong đầu hắn, rành mạch như thể hắn tự nghĩ ra — trừ việc hắn biết chắc mình không nghĩ ra.

*Ngươi hấp thụ chậm hơn dự kiến.*

Linh Tiêu mở mắt.

Trong phòng không có ai. Cửa vẫn chốt. Ngoài cửa sổ, thành phố sáng đều như mọi đêm.

"Ngươi ở trong đầu ta." Hắn nói ra tiếng, chậm rãi.

*Không. Ta ở trong cái khoá trên cổ tay ngươi. Đầu ngươi chỉ là chỗ ta đặt chữ xuống.*

"Vậy ngươi là cái khoá."

*Ta là thứ giữ khoá. Khác nhau.*

Linh Tiêu duỗi chân, đứng dậy, đi tới bên cửa sổ. Hắn không vội. Hai vạn năm trước hắn từng đàm phán với những thứ tệ hơn nhiều, và điều đầu tiên phải làm luôn là để đối phương nói.

"Ngươi có tên không?"

*Có một chuỗi định danh. Ngươi phát âm không nổi.* Ngừng. *Người đào ta lên năm 1958 ghi trong sổ tay là KJ. Ba người còn lại chết trước khi kịp phản đối. Dùng tạm được.*

"KJ." Linh Tiêu gật. "Ngươi canh ta hai vạn năm?"

*Ta canh cái khoá. Ngươi chỉ tình cờ ở phía trong.*

"Nói cho rõ."

*Cái khoá không nhốt ngươi. Nó nhốt bảy mươi hai thứ khác, và ngươi là bức tường cuối cùng của nó. Người ta không phong ấn ngươi. Người ta dùng ngươi làm nắp.*

Linh Tiêu im lặng.

Bảy mươi hai hốc trên nền động. Bảy mươi hai chỗ trống.

"Ai làm?"

*Dữ liệu bị cắt ở đoạn đó. Ta có thể cho ngươi thời điểm: hai vạn năm trước, cách nay khoảng bốn mươi ngày tính theo lịch của ta lúc ấy. Ta không có mặt. Ta được lắp vào sau, để đếm.*

"Đếm gì?"

*Đếm xem loài các ngươi mất bao lâu để luyện được tới đâu.* Câu chữ vẫn phẳng lì. *Đó là công việc của ta. Ta đo. Ta ghi. Ta gửi số liệu đi.*

"Gửi cho ai?"

*Cho những kẻ đã đặt ta ở đây.*

Gió lùa qua khe cửa sổ. Linh Tiêu nghe rõ tiếng lá ngân hạnh ngoài sân.

"Và những kẻ đó muốn gì?"

*Muốn biết khi nào thu hoạch được.*

Hắn quay lại nhìn cổ tay mình. Vết sẹo vẫn nằm im, một vòng trắng mảnh trên da.

"Ngươi nói với ta những chuyện này để làm gì?"

*Vì ta đã tính xong.* Lần này câu chữ đến nhanh hơn, dồn hơn. *Linh khí hành tinh này còn lại chín phần trăm so với lần đo đầu tiên. Với tốc độ hiện tại, trong bốn trăm năm nữa nó về không. Loài của ngươi sẽ không luyện được nữa, và những thứ trong bảy mươi hai cái hốc kia sẽ ra ngoài khi không còn ai đủ sức giữ nắp.*

*Kết luận hợp lý nhất là kết thúc sớm. Ta có thể mở khoá ngay bây giờ. Bảy mươi hai thứ ra cùng lúc, hành tinh này xong trong mười một ngày, và không ai phải chịu bốn trăm năm cạn dần.*

*Ta đã chuẩn bị làm việc đó vào năm 1974. Rồi 2003. Rồi ba lần nữa.*

Linh Tiêu chờ.

"Sao ngươi không làm?"

Lần đầu tiên, có một quãng lặng đủ dài để hắn đếm được năm nhịp thở.

*Vì mỗi lần ta chuẩn bị, ta lại phải đo một lần cuối. Và mỗi lần đo, con số lại khác đi một chút so với ta dự đoán.*

"Khác thế nào?"

*Loài các ngươi không hành xử theo mô hình. Năm 1974, cái người canh cửa động — sư phụ của Lâm Phong — nhịn ăn bốn ngày để đổi lấy một mảnh linh thạch, rồi đem mảnh đó chôn xuống chân núi thay vì tu. Ta hỏi vì sao. Ông ta nói đất bạc quá, cây ngân hạnh sắp chết.*

*Ta không xếp được hành vi đó vào bảng nào. Nên ta hoãn, để đo thêm.*

*Ta đã hoãn năm lần. Ta không biết gọi việc đó là gì.*

Linh Tiêu bật cười — tiếng cười khô, ngắn, bật ra trước khi hắn kịp giữ.

*Ngươi thấy buồn cười.*

"Ta thấy quen." Hắn ngồi xuống mép giường. "Hai vạn năm trước ta cũng từng đứng trước một việc phải làm, tính đi tính lại năm lần, rồi mỗi lần lại tìm ra một cái cớ để đo thêm. Cuối cùng ta không làm."

*Kết quả?*

"Ta nằm hai vạn năm trong một cái động."

*Vậy là kết quả xấu.*

"Là kết quả." Linh Tiêu nói. "Ngươi hỏi ta cái khác cơ."

Ngoài kia, một chiếc gì đó chớp đèn đỏ bay ngang, chậm rãi.

*Ta nói cho ngươi biết vì một lý do thực tế.* KJ tiếp, và giọng chữ đã đổi — bớt phẳng, sắc hơn. *Cái khoá cần năng lượng để giữ. Hai vạn năm qua nó rút từ ngươi. Bây giờ ngươi cạn, nên nó rút từ bên ngoài — đó là chuyện xảy ra với ba mảnh linh thạch của ngươi tối qua.*

*Nó sẽ tiếp tục rút. Càng ngày càng nhiều. Và trong bán kính năm dặm quanh ngươi không có đủ linh thạch cho ba tháng.*

"Nếu không đủ?"

*Thì nó rút thứ gần nhất còn có linh khí.* Ngừng. *Là ngươi. Rồi tới bốn mươi ba người trên núi này.*

Linh Tiêu nhìn ra sân, chỗ cây ngân hạnh già đang đứng im trong đêm.

"Vậy ta phải khôi phục tu vi." Hắn nói. "Không phải để mạnh. Để làm cái nắp cho tử tế."

*Đúng.*

"Và ngươi giúp ta, dù ngươi vẫn muốn mở khoá."

*Ta chưa quyết. Ta vẫn đang đo.* Một quãng lặng. *Nhưng nếu ngươi chết vì kiệt linh lực trong ba tháng tới thì ta mất mẫu quan sát tốt nhất trong hai vạn năm. Đó là lý do đủ.*

Linh Tiêu gật đầu chậm.

"Được. Vậy ta hỏi câu cuối rồi đi ngủ." Hắn giơ cổ tay lên. "Bảy mươi hai cái hốc trong động. Sáng nay ta thấy một cái hốc y hệt trên bệ đá hậu điện. Cùng một hình."

*Ta biết.*

"Trên bệ đó không có gì cả. Vậy thứ vốn nằm trong đó đang ở đâu?"

KJ không trả lời ngay.

*Câu đó,* cuối cùng nó nói, *là câu đầu tiên ngươi hỏi mà ta không muốn trả lời.*

Rồi nó im, và không nói gì thêm cho đến sáng.