Sang nội dung chính
Novela

Chương 4

Giai Đoạn Ba

Hội đồng trưởng lão Linh Vân Tông họp lúc chín giờ sáng, trong phòng ăn, vì phòng họp bị dột.

Có bốn người. Lâm Phong. Một bà lão tên Chu Hạ, tay run nhưng mắt sắc. Một người đàn ông chừng năm mươi tuổi mặc áo sơ mi bỏ trong quần, đến bằng xe máy. Và một khung hình chữ nhật đặt dựng trên bàn, trong đó có mặt một người đàn ông khác đang ở nơi nào đó có nắng.

"Trưởng lão Đỗ đang ở Đài Loan." Lâm Phong giải thích. "Ông ấy dạy khí công cho một trung tâm dưỡng sinh. Lương khá."

Linh Tiêu nhìn cái khung. Người trong đó cũng nhìn lại hắn.

"Vậy," Chu Hạ đặt hai tay lên bàn, "nói con số đi."

Lâm Phong đẩy một tờ giấy ra giữa bàn. "Kho còn một trăm chín mươi bảy mảnh. Ba hôm nay đã dùng bảy. Không phải để tu — để nuôi cái vòng trên cổ tay khách."

"Bảy mảnh ba ngày." Người mặc sơ mi nhẩm. "Vậy là hai tháng rưỡi thì hết sạch kho."

"Sáu mươi mốt ngày." Linh Tiêu nói.

Cả bàn quay sang.

"Ta không đoán. Có thứ trong đầu ta biết đếm." Hắn không giải thích thêm. "Sáu mươi mốt ngày, với điều kiện tốc độ hút giữ nguyên. Nó không giữ nguyên. Nó tăng."

"Tăng bao nhiêu?"

"Ta chưa đủ dữ liệu. Nhưng ba mảnh đầu tiên: ba nhịp thở, bốn nhịp, sáu nhịp. Càng về sau càng chậm."

"Chậm là tốt chứ?" người mặc sơ mi hỏi.

"Chậm nghĩa là cái bình phía sau đang đầy dần." Chu Hạ nói, không nhìn ai. "Đầy thì tràn. Tràn thì cái gì đó mở ra."

Bà lão nhìn thẳng vào Linh Tiêu, và Linh Tiêu nhận ra bà là người duy nhất trong phòng thật sự hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Nói cho họ nghe phần còn lại đi." Bà nói. "Phần mà ngươi định giấu."

Linh Tiêu im lặng ba nhịp thở.

"Khi kho cạn, cái vòng sẽ không dừng. Nó rút thứ gần nhất còn linh khí. Đầu tiên là ta. Sau đó là bốn mươi ba người trên núi này."

Người trong khung hình nói gì đó rất nhanh bằng thứ tiếng Linh Tiêu không hiểu. Người mặc sơ mi đẩy ghế lùi ra sau.

"Vậy thì mời khách xuống núi." Anh ta nói. "Không phải ác ý. Nhưng chúng ta có bốn mươi ba người."

"Xuống núi thì nó rút ở chỗ khác." Chu Hạ đáp. "Ngươi định để nó rút ở đâu? Chợ? Trường học?"

"Vậy trưởng lão bảo làm gì?"

"Ta bảo hỏi cho hết." Chu Hạ chống tay xuống bàn, đứng dậy, và bà đứng dậy chậm đến mức cả phòng phải chờ. "Mọi người đang bàn cách chịu đựng cái vòng. Không ai hỏi cái vòng cần gì để thôi rút."

Bà quay sang Linh Tiêu.

"Ngươi nằm trong động hai vạn năm. Suốt hai vạn năm đó nó có rút linh thạch của ai không?"

"Không."

"Vậy nó rút của ai?"

"Của ta."

"Và bây giờ ngươi cạn." Chu Hạ gật. "Nên nó đi tìm nguồn khác. Nghĩa là nó không cần linh thạch. Nó cần **ngươi** đầy trở lại."

Trong đầu Linh Tiêu, KJ nói, lần đầu tiên trong buổi họp:

*Bà ta suy luận đúng. Ta cần chín mươi phút với các bản ghi để tới cùng kết luận đó.*

---

Chiều hôm ấy, Linh Tiêu ngồi một mình dưới cây ngân hạnh.

"Ngươi biết cách ta khôi phục tu vi." Hắn nói. "Ngươi biết từ đêm đầu tiên."

*Ta biết một cách. Ngươi sẽ không thích.*

"Nói."

*Cái khoá là một vòng kín. Nó rút, rồi giữ. Muốn nó trả lại thì phải cho nó thứ nó ưu tiên hơn linh khí thô.* Ngừng. *Nó được thiết kế để giữ bảy mươi hai vật. Bảy mươi hai vật đó không có ở đây. Chừng nào chưa đủ, nó còn coi mình là chưa xong việc, và còn rút.*

"Vậy ta phải mang chúng về."

*Đúng.*

"Chúng ở đâu?"

*Ta không biết vị trí hiện tại của sáu mươi chín vật.* Câu chữ chậm lại. *Ta biết vị trí của ba.*

Linh Tiêu ngẩng lên. Lá ngân hạnh vàng rơi lác đác xuống sân xi măng.

"Bắt đầu bằng ba."

*Vật thứ nhất nằm trên bệ đá trong hậu điện sau lưng ngươi. Nó ở đó bốn mươi hai đời trưởng lão, và không ai trong bốn mươi hai đời đó biết mình đang giữ cái gì.*

"Bệ đá trống trơn. Ta sờ rồi."

*Ngươi sờ cái hốc. Vật nằm trong hốc — chỉ là ngươi chưa nhìn được nó.* Ngừng. *Vật thứ hai và thứ ba nằm ở Nam Cực, dưới lớp băng, tại toạ độ mà đoàn khảo sát năm 1958 ghi lại trước khi ba trong bốn người chết.*

"Người thứ tư?"

*Về được. Sống thêm ba mươi mốt năm. Chôn ở nghĩa trang cách chân núi này mười một cây số.* KJ dừng lâu hơn thường lệ. *Ông ta để lại một quyển sổ. Lâm Phong đang giữ nó và chưa từng mở, vì bìa sổ ghi một dòng: "Đừng đọc nếu chưa có ai tỉnh dậy."*

Linh Tiêu đứng lên, phủi lá khỏi vai áo.

"Ngươi giấu ta chuyện này ba ngày."

*Ta cân nhắc.*

"Cân nhắc gì?"

*Rằng nếu ngươi thu đủ bảy mươi hai vật, cái khoá sẽ hoàn chỉnh. Một cái khoá hoàn chỉnh có thể khoá — nhưng cũng có thể mở.* Ánh xanh nhạt thoáng qua sau mắt hắn. *Ta chưa quyết xong nên để ngươi mở nó hay không.*

"Ngươi vẫn chưa quyết sau hai vạn năm."

*Ta hoãn lần thứ sáu.* KJ đáp. *Ngươi đi tìm quyển sổ đi.*