Sang nội dung chính
Novela

Chương 5

Giai Đoạn Bốn

Lâm Phong giữ quyển sổ trong một cái két sắt mua ở chợ, khoá bằng chìa, không phải bằng cấm chế.

"Ta biết nó ở đây từ lúc nhận chức." Ông đặt quyển sổ lên bàn. Bìa các-tông cứng, góc sờn, có một dòng chữ viết tay đã nhoè. "Ba mươi bốn năm ta không mở. Không phải vì sợ. Vì ta nghĩ câu trên bìa là mê tín."

"Giờ ông hết nghĩ vậy?"

"Giờ có một người vừa tỉnh dậy trong động."

Ông đẩy quyển sổ về phía Linh Tiêu và ngồi xuống, hai tay đặt lên đùi như học trò chờ điểm.

Linh Tiêu mở trang đầu.

Nét chữ nhỏ, ngay hàng, của người quen ghi chép chính xác. Trang đầu là một sơ đồ: bốn chấm đánh dấu vị trí trại, một đường đứt nét dẫn xuống, và ở cuối là một hình vẽ mà Linh Tiêu nhận ra ngay lập tức.

Bảy mươi hai hốc, xếp thành hình nan quạt.

"Ông ta đã xuống tới đó." Linh Tiêu nói.

"Xuống tới đâu?"

"Một cái động giống hệt động ta nằm. Ở Nam Cực."

Hắn lật tiếp.

Những trang giữa là số liệu — độ sâu, nhiệt độ, ngày tháng. Rồi đến một trang mà chữ đổi hẳn: to hơn, nghiêng, viết vội.

Linh Tiêu đọc, rồi đọc lại lần thứ hai.

"Cái gì?" Lâm Phong hỏi.

"Ông ta viết rằng khi đoàn tới nơi, các hốc **đã trống rồi**." Linh Tiêu ngẩng lên. "Trống từ trước. Không phải họ lấy đi."

"Vậy ai lấy?"

"Ông ta không biết. Nhưng ông ta đếm được vết." Hắn xoay quyển sổ lại cho Lâm Phong xem. "Bụi trong hốc lắng thành từng lớp. Ông ta đếm lớp bụi để tính thời gian, như đếm vòng gỗ. Bảy mươi hai hốc, và số lớp bụi khác nhau."

Lâm Phong cúi xuống nhìn bảng số.

"Nghĩa là chúng bị lấy đi vào những thời điểm khác nhau."

"Trong khoảng hai vạn năm." Linh Tiêu gấp sổ lại, giữ ngón tay ở trang đang đọc. "Có kẻ lấy dần. Mỗi lần một thanh, cách nhau hàng trăm năm."

---

Trang cuối cùng có chữ viết không phải của người khảo sát.

Nét bút khác — dày hơn, dứt khoát hơn, và mực đã ngả nâu khác màu mực còn lại. Chỉ có ba dòng, và Linh Tiêu đọc chúng ba lần trước khi hiểu vì sao tay mình lạnh đi.

Dòng thứ nhất là một cái tên.

Tên của chính hắn — nhưng viết theo lối cổ, lối mà hai vạn năm trước người ta dùng để ký vào văn tự tự nguyện, không phải để ghi tên tù nhân.

Dòng thứ hai là một ngày.

Dòng thứ ba: *"Bảy mươi hai thanh, gửi ra bảy mươi hai nơi. Ta giữ ổ khoá. Đừng ai tìm ta trước khi tìm đủ."*

"Là chữ ai?" Lâm Phong hỏi.

"Của ta." Linh Tiêu nói.

Ông trưởng lão ngồi thẳng lên.

"Ta không nhớ đã viết nó." Hắn đặt lòng bàn tay lên trang giấy, như thể chạm vào có thể moi được ký ức ra. "Nhưng đó là nét chữ ta. Và cách ta viết chữ 'giữ' — ta viết thiếu một nét từ hồi mười bốn tuổi, sư phụ đánh mãi không sửa được."

*Vậy là xác nhận.* KJ nói trong đầu hắn. *Ngươi không bị phong ấn. Ngươi tự vào.*

"Ta tự vào." Linh Tiêu nhắc lại, thành tiếng.

"Vì cái gì?" Lâm Phong hỏi.

"Vì có thứ gì đó đang đến, và ta không tin ai giữ nổi bảy mươi hai thanh kiếm ở một chỗ." Hắn nhìn dòng chữ cuối. "Nên ta phân tán chúng đi bảy mươi hai nơi, rồi tự biến mình thành ổ khoá và nằm xuống. Ai muốn mở thì phải gom đủ. Gom đủ thì mất hàng ngàn năm, mà ta thì nằm ngay đó chờ."

"Một cái bẫy." Chu Hạ nói từ ngưỡng cửa. Không ai nghe bà đến. "Ngươi tự làm mồi."

"Một cái bẫy tồi." Linh Tiêu đáp. "Vì ta quên mất một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Rằng kẻ gom kiếm không cần mở khoá vội. Nó chỉ cần gom cho xong, rồi tới lấy ổ khoá sau cùng." Hắn đứng lên. "Và trong hai vạn năm ta nằm đó, nó đã gom được bao nhiêu thanh thì ta không biết."

Căn phòng im.

*Sáu mươi chín.* KJ nói. *Ta biết vị trí ba. Ngươi tự suy ra được phần còn lại.*

Linh Tiêu bước ra cửa, dừng lại một nhịp bên cạnh Chu Hạ.

"Trưởng lão. Bệ đá trong hậu điện — bốn mươi hai đời tông môn giữ nó mà không biết là gì. Ai đưa nó cho tổ sư các người?"

Chu Hạ nhìn hắn rất lâu.

"Trong gia phả chỉ ghi một dòng." Bà nói. "Một người khách để lại, không xưng tên, chỉ dặn giữ hộ tới khi có người tới nhận."

"Dặn bằng giọng thế nào?"

"Gia phả không ghi giọng, tiểu tử ạ." Bà lão khịt mũi. "Nhưng nó ghi ngày. Và ngày đó là mùa đông năm 1958."

Linh Tiêu đứng yên giữa hành lang.

Đoàn khảo sát đi bốn người. Một người về.

Và cũng năm ấy, một người khách không xưng tên mang một thanh kiếm lên núi này, gửi lại, rồi đi.