Lễ nhập môn của Linh Vân Tông kéo dài bốn phút.
Hắn quỳ một gối trước bàn tổ, Lâm Phong đọc một đoạn văn ngắn, Chu Hạ đóng dấu vào một tờ giấy A4 có in sẵn khung. Người mặc sơ mi — tên là Vương, Linh Tiêu đã hỏi — chụp một tấm ảnh bằng cái máy dẹt trong tay.
"Để làm hồ sơ." Vương nói. "Sang năm thanh tra hỏi thì có."
"Ta là đệ tử thứ mấy?"
"Bốn mươi bốn." Vương liếc màn hình. "Nhưng xếp theo tuổi thì ngươi đứng đầu, cách người thứ hai hai vạn năm."
---
Buổi tối, hắn trình bày cái giá.
Hội đồng lại họp trong phòng ăn. Lần này có thêm nồi nước sôi và bốn cái cốc, vì Chu Hạ bảo bàn chuyện mất người thì nên có trà.
"Ta cần bốn mươi mảnh." Linh Tiêu nói.
Vương đặt cốc xuống mạnh hơn cần thiết. "Kho còn một trăm chín mươi. Ngươi xin hơn một phần năm cho một lần thử."
"Đúng."
"Và nếu hỏng?"
"Thì các ngươi mất bốn mươi mảnh, và ta vẫn không có tu vi." Linh Tiêu không tô vẽ. "Còn nếu được, ta lấy ra khỏi bệ đá hậu điện một thanh kiếm. Một trên bảy mươi hai. Cái vòng sẽ bớt rút — ta không biết bớt bao nhiêu."
"Ngươi không biết." Vương nhắc lại.
"Ta không biết." Hắn đáp. "Kẻ nào nói với ngươi con số chắc chắn ở đây là kẻ đang bịa."
Chu Hạ rót trà cho mình, thong thả.
"Vương." Bà nói. "Ngươi tính giúp ta. Sáu mươi mốt ngày nữa kho cạn. Nếu không làm gì, chúng ta được gì?"
"Được sáu mươi mốt ngày."
"Rồi sau đó?"
Vương im.
"Rót trà đi." Chu Hạ đẩy cốc về phía hắn. "Lấy bốn mươi mảnh. Nếu hỏng thì hỏng — dù sao mười năm nữa tông môn cũng giải tán vì hết đá, chỉ khác là giải tán buồn tẻ hơn."
---
Họ xếp bốn mươi mảnh linh thạch quanh bệ đá thành một vòng.
Linh Tiêu ngồi giữa, cởi trần đến thắt lưng, cổ tay trái đặt lên mặt bệ, đúng vào chỗ lõm.
"Nghe kỹ." Hắn nói với Lâm Phong. "Nếu vòng sáng chuyển sang màu trắng, kéo ta ra. Nếu ta không rút tay được thì chặt."
"Chặt?"
"Ngươi có dao chứ?"
Lâm Phong nhìn Chu Hạ. Bà lão rút từ trong tay áo ra một con dao rựa gỉ, đặt xuống sàn, không nói gì.
Linh Tiêu nhắm mắt.
*Bắt đầu.* KJ nói. *Ta đếm cho ngươi.*
Mảnh đầu tiên vỡ.
Cái đau không đến từ cổ tay mà từ giữa ngực — như có ai luồn tay vào lồng ngực và kéo ra một sợi dây mà hắn không biết mình có. Vết sẹo sáng lên, xanh lam, lần này không tắt.
*Ba. Bốn. Bảy.*
Mảnh thứ bảy vỡ. Ánh sáng chạy ngược từ cổ tay lên cánh tay, thành một đường lằn dưới da.
*Mười một. Mười bốn.*
Đến mảnh thứ mười bốn, Linh Tiêu bắt đầu nghe thấy.
Không phải âm thanh. Là một thứ nhịp — đều, chậm, cách nhau chừng hai nhịp thở. Nó không phát ra từ bệ đá. Nó phát ra từ **rất xa**, và bệ đá chỉ là chỗ hắn chạm được vào nó.
Hắn đếm theo. Một nhịp. Hai. Ba.
*Hai mươi ba mảnh. Nhịp ngươi nghe thấy có chu kỳ 2,1 giây. Nó không thay đổi trong hai vạn năm bản ghi của ta.*
"Nó là gì?"
*Ta gọi nó là tiếng gọi về. Bảy mươi hai thanh đều phát cái nhịp đó. Đó là cách chúng tìm nhau.*
*Ba mươi mốt mảnh.*
Ánh sáng đã lan tới vai Linh Tiêu. Hắn cắn răng, và trong bóng tối sau mí mắt, lần đầu tiên hắn **thấy** cái hốc dưới lòng bàn tay mình không trống.
Có một thanh kiếm trong đó. Ngắn, mỏng, không chuôi, không hoa văn — giống một chiếc lá bằng kim loại xám hơn là vũ khí. Nó nằm đó suốt bốn mươi hai đời trưởng lão, và không ai thấy vì nó không phản chiếu ánh sáng thường.
*Ba mươi tám. Còn hai mảnh. Ngươi định lấy nó lúc nào?*
Linh Tiêu khép ngón tay lại.
Thanh kiếm nhẹ đến vô lý — nhẹ như không cầm gì cả. Nhưng ngay khoảnh khắc nó rời khỏi hốc, cái nhịp 2,1 giây kia đổi.
Nó nhanh lên.
Và ở đâu đó rất xa, sáu mươi tám cái nhịp khác **đáp lại**.
Ánh sáng trên cánh tay Linh Tiêu tắt phụt. Hắn đổ người sang một bên, thở dốc, mảnh linh thạch thứ ba mươi chín và bốn mươi vẫn còn nguyên trên sàn.
Lâm Phong đỡ lấy vai hắn. "Được không?"
Linh Tiêu mở tay ra.
Trong lòng bàn tay hắn là một thanh kiếm mỏng như lá, và lần này cả bốn người trong phòng đều nhìn thấy nó.
"Được." Hắn nói. Rồi, khi lấy lại được hơi: "Nhưng có chuyện dở."
"Chuyện gì?"
"Lúc nãy ta nghe được nhịp của những thanh còn lại." Hắn ngồi dậy, tựa lưng vào bệ đá. "Nghĩa là chúng cũng nghe được nhịp của thanh này."
Chu Hạ nhặt con dao rựa lên, cất vào tay áo.
"Nghĩa là kẻ đang giữ sáu mươi tám thanh kia," bà nói, "vừa biết ngươi đã tỉnh."