Sang nội dung chính
Novela

Chương 7

Giai Đoạn Sáu

Đi tới Nam Cực tốn của Linh Vân Tông ba mươi hai triệu và toàn bộ uy tín còn lại của trưởng lão Đỗ.

"Ông ấy có học trò làm ở một viện hải dương." Lâm Phong giải thích trên xe ra sân bay. "Mỗi năm họ có một chuyến tiếp tế trạm nghiên cứu. Chúng ta đi ké, danh nghĩa là kỹ thuật viên bảo trì thiết bị khí tượng."

"Ta không biết bảo trì thiết bị khí tượng."

"Ngươi không cần biết. Ngươi cần đứng cạnh nó và gật đầu."

Chuyến bay đầu tiên trong đời Linh Tiêu kéo dài mười bốn tiếng. Hắn ngồi cạnh cửa sổ, không ngủ, nhìn xuống lớp mây trải dài bên dưới và tự hỏi vì sao hai vạn năm trước người ta phải luyện đến Hóa Thần mới làm được việc mà bây giờ mua vé là xong.

*Ngươi đang so sánh.* KJ nói.

"Ta đang tính lại." Hắn đáp trong đầu. "Hai vạn năm trước, một người bay được là một mối đe doạ. Bây giờ ba trăm người bay cùng lúc và họ ngủ."

*Kết luận?*

"Rằng thứ nguy hiểm không phải là ai bay được. Là ai biết mình đang bay để làm gì."

---

Tàu mất chín ngày.

Đến ngày thứ sáu, Linh Tiêu bắt đầu nghe rõ cái nhịp.

Ban đầu chỉ là một cảm giác lệch nhịp trong lồng ngực, giống như tim đập không khớp với mạch. Đến ngày thứ tám, hắn đếm được: hai giây một, đều tăm tắp, mạnh dần theo mỗi hải lý.

Thanh kiếm lá trong túi ngực hắn cũng rung theo — không đủ để ai khác thấy, chỉ đủ để hắn biết nó đang trả lời.

"Còn bao xa?" Hắn hỏi Lâm Phong, đêm cuối trên boong.

"Theo toạ độ trong sổ thì cách trạm bốn mươi cây." Ông trưởng lão kéo cổ áo lên. Trời chưa tối — ở đây tháng này trời không tối. "Bốn mươi cây trên băng, kéo theo đồ. Ba ngày đi, ba ngày về."

"Ông có đi nổi không?"

"Không." Lâm Phong nói thẳng. "Ta năm mươi chín tuổi và đầu gối ta hỏng từ năm bốn mươi. Ta ở lại trạm. Chu Hạ cũng vậy."

"Vậy ai đi với ta?"

Ông đưa cho hắn một cái ba lô và một tờ giấy gấp tư.

"Không ai. Ngươi đi một mình, vì trong bốn mươi ba người của tông môn không có ai sống nổi ba ngày ngoài kia — trừ ngươi." Ông vỗ vai hắn một cái. "Còn đây là bản đồ ta chép lại từ quyển sổ. Ta chép tay, ba lần, để chắc không sai."

---

Ngày thứ hai trên băng, Linh Tiêu tìm thấy cửa hang.

Nó không giống một cái hang. Nó là một vết nứt trong nền băng xanh, rộng chừng hai người, mép nứt nhẵn đến mức không thể do tự nhiên. Hắn thả dây xuống, đo được mười một trượng, rồi tụt.

Bên dưới ấm hơn bên trên. Đó là điều đầu tiên hắn ghi nhận, và điều đó vô lý.

Điều thứ hai: nền động phẳng, có những rãnh mảnh toả ra hình nan quạt.

Điều thứ ba: hắn đếm được bảy mươi hai hốc.

*Giống hệt cấu trúc động ngươi nằm.* KJ nói. *Sai lệch dưới hai phần trăm. Chúng được làm bởi cùng một người.*

"Bởi ta." Linh Tiêu đi dọc theo rãnh. "Nếu ta làm bảy mươi hai cái động thế này rồi rải kiếm vào từng cái, thì mỗi thanh kiếm nằm trong một ổ khoá riêng."

*Đó là thiết kế hợp lý. Bảy mươi hai ổ, một chìa. Ngươi là chìa.*

Hắn dừng lại ở cái hốc thứ mười chín, vì cái hốc thứ mười chín không trống.

Thanh kiếm nằm trong đó mỏng như lá, xám, không phản sáng — giống hệt thanh hắn lấy ở hậu điện. Nhưng khi Linh Tiêu đưa tay xuống, cái nhịp trong ngực hắn đột ngột dừng.

Cả hang im. Tuyệt đối im.

Rồi nhịp trở lại, nhanh gấp đôi.

Hắn nhặt thanh kiếm lên. Hai thanh trong túi giờ cùng rung, lệch pha nhau nửa nhịp, và cảm giác đó khó chịu đến mức hắn phải đứng yên một lúc.

*Vật thứ hai. Vật thứ ba nằm ở hốc số bốn mươi bảy.*

Linh Tiêu đi tới hốc bốn mươi bảy.

Nó trống.

Nhưng không phải trống theo kiểu sáu mươi chín cái kia — không có lớp bụi lắng dày hàng ngàn năm. Đáy hốc sạch. Sạch như vừa được lau.

Và giữa lòng hốc, có một vật.

Hắn cúi xuống nhặt lên. Một mảnh kim loại dẹt, cỡ bàn tay, không phải kiếm. Trên mặt có khắc chữ — không phải chữ cổ hai vạn năm trước, mà chữ hiện đại, thứ chữ Lâm Phong dùng để viết bản đồ.

Bốn dòng.

*"Ta lấy thanh này mùa hè năm ngoái.* *Ta đã lấy sáu mươi chín thanh trong mười tám ngàn năm.* *Ngươi tỉnh sớm hơn ta tính, nên ta để lại lời nhắn thay vì để lại người.* *Về đi. Còn ba thanh nữa là đủ, và ta muốn ngươi có mặt lúc ta đóng nốt."*

Không ký tên.

Linh Tiêu đứng rất lâu trong cái hang ấm bất thường dưới lớp băng Nam Cực, tay trái cầm hai thanh kiếm lá, tay phải cầm mảnh kim loại.

"KJ."

*Ta ở đây.*

"Ngươi bảo ngươi biết vị trí ba thanh. Ngươi biết thanh thứ ba đã bị lấy từ mùa hè năm ngoái không?"

Quãng lặng kéo dài đủ lâu để hắn nghe được tiếng băng dịch chuyển trên đầu.

*Có.*

"Vậy ngươi để ta đi chín ngày tàu và hai ngày băng để tới một cái hốc rỗng."

*Ta cần biết kẻ đó có để lại gì không.* KJ đáp. *Ta không thể hỏi nó. Ta chỉ có thể để ngươi tới và xem nó trả lời ai.*

Linh Tiêu lật mảnh kim loại lại.

Mặt sau có một dòng nữa, nhỏ hơn, khắc nông hơn — như thể viết thêm về sau.

*"Chào ngươi nữa, KJ. Ngươi hoãn sáu lần rồi. Lần thứ bảy thì ta không đợi."*