Sang nội dung chính
Novela

Chương 8

Giai Đoạn Bảy

Trên tàu về, Linh Tiêu không nói với KJ suốt hai ngày.

Đó không phải giận dỗi. Hắn cần thời gian để tính, và hắn tính kỹ hơn khi không có ai đặt chữ vào đầu mình.

Đêm thứ ba, hắn ra boong sau, nơi không có ai, và mở lời trước.

"Ta sẽ hỏi ba câu. Ngươi trả lời hoặc không, nhưng đừng trả lời nửa vời — nửa vời còn tệ hơn im."

*Ta nghe.*

"Câu một. Ngươi biết thanh thứ ba đã mất từ mùa hè năm ngoái. Ngươi để ta đi mười một ngày. Nếu ta chết ngoài băng thì sao?"

*Xác suất ngươi chết là bốn phần trăm. Ta chấp nhận được.*

"Ngươi chấp nhận được."

*Ta đã nói ta sẽ không trả lời nửa vời.* KJ đáp. *Ngươi hỏi ta có tính mạng ngươi vào không. Có. Ta đặt nó ở bốn phần trăm và vẫn đi tiếp. Nếu ngươi muốn nghe một câu dễ chịu hơn thì ta không có.*

Linh Tiêu gật, chậm.

"Câu hai. Kẻ đó biết tên ngươi. Nó biết ngươi hoãn sáu lần — đúng số. Ta chưa từng nói con số đó với ai. Vậy nó biết bằng cách nào?"

Quãng lặng lần này dài hơn hẳn.

*Vì nó cũng là một cái máy đếm.* KJ nói. *Không phải giống ta. Là **cùng loại** với ta.*

"Nói rõ."

*Những kẻ đặt ta xuống hành tinh này không đặt một cái. Chúng đặt nhiều. Mỗi cái được giao một khu vực, một nhiệm vụ đo, và một quyền hạn.* Chữ đến chậm, từng nhịp. *Ta được giao ổ khoá. Ta có quyền mở. Cái kia được giao phần còn lại — bảy mươi hai thanh nằm rải rác — và nó có quyền thu.*

*Chúng ta không được thiết kế để nói chuyện với nhau. Nhưng chúng ta gửi số liệu về cùng một chỗ. Nó đọc báo cáo của ta suốt mười tám ngàn năm. Nó biết mọi lần ta hoãn, vì mỗi lần hoãn ta phải ghi lý do.*

Gió biển tạt qua mặt Linh Tiêu, mặn và lạnh.

"Nó ghi lý do gì?"

*Nó không hoãn lần nào.*

Linh Tiêu tựa vào lan can, nhìn xuống mặt nước đen.

"Câu ba." Hắn nói. "Ngươi vẫn chưa quyết mở khoá hay không. Ta phải sống cạnh một thứ có thể giết bốn tỷ người vào bất cứ buổi sáng nào nó thấy dữ liệu đủ đẹp. Ta phải làm gì với chuyện đó?"

*Đó không phải câu hỏi.*

"Ta biết. Ngươi cứ trả lời."

KJ im rất lâu. Đủ lâu để Linh Tiêu nghĩ nó sẽ không nói gì.

*Cởi băng ở cổ tay ra.*

Hắn cởi. Vòng sẹo trắng nằm im trên da.

*Nhìn vào điểm nối. Chỗ hai đầu vòng gặp nhau, phía dưới xương trụ.*

Linh Tiêu xoay cổ tay dưới ánh đèn boong. Có một chỗ đường sẹo không liền — một khoảng hở bằng sợi tóc.

*Đó là chỗ ta ở. Nếu ngươi đâm một vật kim loại đủ mảnh vào đó, sâu ba phân, ta ngừng tồn tại. Cái khoá vẫn chạy — nó không cần ta để giữ. Nhưng nó sẽ không bao giờ mở được nữa, vì quyền mở nằm trong ta.*

*Ngươi sẽ mất khả năng mở khoá vĩnh viễn. Và mất luôn ta.*

Linh Tiêu không nói gì.

*Ngươi hỏi ta phải làm gì với chuyện sống cạnh ta.* KJ tiếp. *Câu trả lời là: bây giờ ngươi không phải sống cạnh nó nữa. Ngươi cầm nó trong tay. Ta vừa đưa ngươi thứ duy nhất ta có mà ngươi không tự lấy được.*

"Vì sao?"

*Vì lần thứ bảy đang tới, và ta không muốn quyết một mình.*

Linh Tiêu đứng thẳng lên, kéo tay áo xuống che cổ tay.

"Ta sẽ không đâm."

*Ta biết. Xác suất tám mươi mốt phần trăm.*

"Ngươi tính cả cái đó nữa."

*Ta tính mọi thứ. Đó là việc duy nhất ta biết làm.* Ngừng. *Nhưng ta đã nói cho ngươi biết chỗ, dù kết quả tính ra là gì. Đó là chỗ khác nhau giữa ta và nó.*

---

Chín ngày sau, tàu cập cảng.

Lâm Phong đứng đợi ở cầu tàu, gầy đi thấy rõ, và ông không hỏi chuyến đi thế nào. Ông đưa ngay một tờ giấy.

"Chu Hạ bảo đưa ngươi cái này trước khi lên xe."

Trên giấy là một dãy số, viết tay, run rẩy.

"Là gì?"

"Số linh thạch trong kho, đếm mỗi sáng." Lâm Phong nói. "Ngươi đi mười một ngày. Kho phải hụt tám mảnh. Ngươi tự đọc đi."

Linh Tiêu nhìn cột số.

Ngày thứ nhất: 150. Ngày thứ hai: 150. Ngày thứ ba: 150.

Suốt mười một ngày, không mảnh nào hao.

"Cái vòng ngừng rút." Hắn nói.

"Từ đúng cái đêm ngươi lấy thanh kiếm thứ nhất." Lâm Phong xác nhận. "Chu Hạ nói: được một thanh thì đỡ một phần. Ta thì nghĩ khác."

"Ông nghĩ gì?"

Ông trưởng lão nhìn ra biển, chỗ con tàu vừa buông neo.

"Ta nghĩ nó thôi rút của chúng ta vì nó tìm được nguồn ngon hơn." Ông nói. "Và ngươi vừa mang hai thanh kiếm về nhà."

Linh Tiêu gấp tờ giấy lại, nhét vào túi ngực — cùng cái túi đựng hai thanh kiếm lá.

"Trưởng lão nói thẳng ra đi. Ông đang hỏi ta có nên lên núi nữa không."

"Ta đang hỏi ngươi có biết mình mang cái gì về không." Lâm Phong xốc lại quai túi trên vai, quay lưng đi trước. "Ba mươi bốn năm ta canh một cái động rỗng, thấy chán. Giờ động không rỗng nữa thì ta thấy chán vẫn hơn."

Hắn đi được mấy bước rồi dừng lại, không quay đầu.

"Nhưng Chu Hạ bảo nếu ngươi không về thì bà ấy tự xuống cảng lôi ngươi lên. Bà ấy tám mươi mốt tuổi. Ta không muốn thấy cảnh đó."

*Bà ta không đi nổi tới cảng.* KJ nói trong đầu Linh Tiêu.

"Ta biết." Hắn xách túi lên, bước theo. "Nhưng bà ấy sẽ thử."